Viết cho con – Sáng nay trời đầy mây…

Ngày 18.7.2014. Bắp Cải gần 3.5 tuổi rưỡi, em bé Mây gần 14 tháng.

Hôm nay mẹ kể cho con những việc rất đỗi thường ngày, như mọi ngày, của gia đình mình thời gian này con nhé.

Sáng, sau khi ăn sáng ở nhà, mẹ chở anh Bắp Cải tới trường rồi mẹ đi làm. Giờ trưa mẹ chạy về với em bé Mây, cho em gái bú, vắt một ít sữa để lại và ăn bữa trưa khá vội vã cho kịp giờ làm. Buổi chiều tầm 4h mẹ chạy qua trường đón con trai rồi trở lại công việc. Chừng 6h rưỡi tối mẹ về đến nhà, và cũng từ lúc đó, có hai đứa trẻ cứ bám mẹ cho đến tận lúc đi ngủ. Ba thường về trễ hơn nhưng ba thường mang niềm vui về cùng, như hôm qua là vài cuốn sách cho mẹ và vài cái áo xinh cho hai con. Ba về trễ bao nhiêu phút thì ba cũng thiệt thòi bấy nhiêu thời gian, vì ba không được chứng kiến cảnh hai anh em đùa với nhau rất dễ thương và cùng nhau cười ngất. Tiếng cười của con luôn đầp ắp những buổi tối. Tiếng cười là những âm thanh tươi vui và trong trẻo thật sự, là âm thanh hay nhất mà mẹ từng nghe và mẹ luôn mong được nghe mãi. Âm thanh ấy giúp mẹ nhanh chóng lấy lại cân bằng trong cuộc sống.

Con gái đã bắt đầu chập chững những bước đi, con gái đã biết trả lời mẹ bằng những cử chỉ đáng yêu và chính xác. Mỗi sáng, bé Mây thường là người dậy sớm nhất, anh Bắp Cải lại là người õng a õng ẹo xấu tính nhất. Anh trai chỉ nhõng nhẽo với ba mẹ thế thôi, chứ hôm nào được em gái đánh thức là tươi tỉnh và dễ dãi nhoẻn miệng cười thấy ghét.

Những hôm trời trong xanh và có nắng ắm, ba mẹ con dắt díu nhau ra công viên chơi. Mây lẫm chẫm tập đi cùng mẹ, trong khi thằng anh khư khư ôm trái banh đẹp đi tới đi lui không dám đá sợ nó chạy đi xa mất, nói đúng ra là sợ mất. Bắp Cải quý trái banh này vô cùng, là trái banh màu đỏ cam, trái banh đại diện cho đội tuyển Tây Ban Nha chào mừng Worldcup. Đi đâu con cũng mang theo trái banh, kể cả lúc ngủ trên giường hay gật gà trên xe. Và con luôn gọi nó bằng cái tên đầy yêu mến là “trái banh đẹp”. “Ba/má ơi, ba có thấy trái banh đẹp của con đâu không?”, hay “ba/má ơi, chờ tí, chờ con đêm trái banh đẹp đi chơi”. Mẹ chưa thấy món quà nào khác của ba mẹ mà con tỏ vẻ yêu thích như thế. Không biết lớn lên con có còn nhớ không nhỉ?

Con trai con gái của mẹ, mỗi khi nhìn thấy một em bé mẹ toàn thấy những điều dễ thương. Mỗi em bé như một cái bông hoa mới nở, em bé nào cũng đáng yêu. Cảm xúc của nó cũng đáng yêu. Buồn thì khóc, vui thì cười, muốn đựơc thương thì nhõng nhẽo. Ai cũng từng là một cái bông hoa, nên ai cũng từng đáng yêu như thế. Nghĩ thế, nếu có lỡ ghét người nào, thử tưởng tượng cái kẻ-đang-bị-ghét đó dưới hình hài của một đứa trẻ, họ cũng có cái sơ tâm trong sáng ban đầu. Những phiền tạp cuộc đời làm những cái hoa ấy bám bụi, không còn đẹp nữa. Ráng nghĩ thế mà bớt phiền, bớt gây ra thêm “hoàn cảnh”, và cũng là cách để tự sửa mình cho phù hợp.

Sáng nay trời đầy mây, nhưng lòng mẹ sáng.

p.s Mẹ thích cách ba chụp hình khi mới có máy ảnh.

DSC_0090

NHỮNG LÁ THƯ

Hôm qua giỗ cậu. Cậu là con trai út và là con trai duy nhất của ông bà ngoại.

Cậu bệnh và mất đột ngột khi mới 23 tuổi, lúc cậu còn đang học ở miền Trung. Hồi ấy thông tin liên lạc khó khăn, ông ngoại từ trong Nam nghe tin chạy về thì cậu đã được chôn cất xong. Mình nhớ hình ảnh ông nằm lặng trên chiếc giường lần cuối cậu nằm, tay gác trên trán, bất động, nước mắt chảy dài. Sau này chị em mình cũng tiếp tục nằm ngủ trên chiếc gường ấy, chiếc gường từng dính đầy máu của cậu khi ba mang cậu từ bệnh viện về, mà chẳng hề sợ sệt gì cả.

Chỉ nhớ mang máng hình ảnh của cậu lúc còn sống, lúc đó mình chỉ học chừng lớp 2, nhưng hai chị em mình vẫn nhớ rất rõ chiều chiều hay lên thăm mộ cậu ở chân núi, nghe má và dì thì thầm trò chuyện với cậu, rồi hai chị em chạy đi hái mấy cái hoa mua hoa sim cắm xung quanh mộ. Lúc nào đi thăm cậu về thì hai ống quần đều dính dầy gai cỏ mây.

Nghe kể thời gian đó, bà ngọai đã từng đau đớn đến nỗi mất trí.

Mấy chục năm trôi qua. Ngày giỗ cậu thành ngày con cháu xúm xít trở về. Ông bà con cháu đoàn tụ.

Lần này có dì Hai từ miền Trung vào, mang theo mình một cái album rất to. Dì cẩn thận lưu lại rất nhiều thư mọi người từ miền Nam đã gởi về, thư của ông bà ngọai, thư của các dì, có cả thư gởi cho cậu chỉ cách cậu mất ít ngày… Trong số những lá thư từ khoảng 30 năm trước, có một lá thư của ba viết cho má và hai chị em mình khi ba vào Sài gòn đi học. Mình hơi ngạc nhiên khi nghe kể bé Cút đã khóc khi đọc bức thư đó, vì nó là đứa sinh ra và lớn lên ở miền Nam, chẳng có ấn tượng gì lắm về miền Trung xa xôi. Rồi tới lúc Ng Nhỏ đọc, mình nhìn sang nhỏ cũng thấy mắt nó ướt ướt…

Không kiềm chế được tò mò, mình chộp lấy ngay trên bàn tiệc, đọc một hơi dài và … phì cười. Hèhè, miệng cười mà nước mắt rơi.

Những trang giấy ố vàng ghi lại biết bao sự kiện đời người. Biết rằng mình sống ở giây phút hiện tại, nhưng không thể phủ nhận rằng cuộc sống hôm nay được xây dựng từ những khó khăn và tình cảm trong quá khứ. Đọc để thấy đời người rất mong manh và rất ngắn. Niềm vui to lớn hay nỗi buồn tột cùng rồi cũng sẽ vụt qua rất nhanh và tan vào gió.

Mình đang đi trên dây thời gian!

ps. mượn cái hình của anh chộp khi đang nằm ngắm gốc tiêu nhà ngoại

goc tieu

Từ nhỏ đến giờ, ở bất kể nơi nào mình sống, mình luôn để ý và yêu thích những cây cổ thụ to lớn.

Hồi còn nhỏ, mình và trẻ con trong xóm buổi trưa thường trốn ngủ, tụ tập dưới gốc cây đa để bắn bi, tạt dép, và chơi đủ thứ trò có thể nghĩ ra. Sang trọng hơn nữa là ngồi ăn ly chè thập cẩm mát lạnh của bà Tiên ngay gốc cây đa to lớn dưới chân đèo, nghe tiếng lá rù rì rù rì.

Sau những buổi học, mình hay ôm cặp lang thang bến nước gần trường. Nơi ấy có những hàng cây rất lớn, cạnh một con sông, mặt đất luôn ẩm ướt và mát rượi. Cho đến giờ mình vẫn không thể nhớ rõ nơi ấy là ở đâu, chỉ nhớ là nó đủ sức lôi cuốn khiến mình lang thang thơ thẩn chẳng chịu về nhà.

Ngày mới vào miền Nam, mình nhớ ngay vị trí đầu đường vào nhà ngọai cũng có dăm cái cây cổ thụ to lớn, tán lá to che mát cả bầu trời. Bên dưới tụ tập vài quán cóc nhỏ, dễ thương lắm.

Ở chùa Đại Lòng Tâm khi ấy cũng có rất nhiều gốc cây lớn. Trong số những cây to lớn ngay trong sân chùa Đại Tòng Lâm, mình để ý cặp cây Khơ-nia cổ thụ to lớn. Thân cây cao thẳng đứng, từ dưới gốc nhìn lên chỉ thấy những đám lá nhỏ li ti rung rinh in lên nền trời xanh. Ngay dưới gốc cây này có một tượng Phật màu trắng rất uy nghi, để mỗi dịp tới chùa, mình lại chắp tay lạy Phật ở nơi này. Mỗi khi có bạn tới chơi, mình lại dắt bạn ra đây, rồi chỉ trỏ, cây Khơ-nia đó…

Ấy vậy mà sau bao nhiêu năm xa quê, sau một thời gian dài không để ý, một ngày mình chợt nhớ và kiểm kê lại trong trí nhớ, tất cả những cây đa ấy đã biến mất không một vết tích, chỉ còn sót lại một cây đa duy nhất dưới chân đèo nhưng người ta đã gọt tỉa cành lá và không còn đẹp như trước. Kí ức ngày xưa giờ như là một cơn mơ êm đềm thoáng qua rồi mất hút, để người tỉnh dậy cứ tiếc nuối?

Mình luôn tự hỏi, người ta nghĩ gì khi thẳng tay chặt đứt những cây cổ thụ mà tuổi đời có thể gấp 10 lần, 20 lần tuổi họ?

Đường vào nhà ngoại không còn đẹp, con đường này đã có rất lâu rồi mà như mới xây, thô cứng với bê tông và không một bóng cây mát. Những cây to hoang dại còn sót lại của vùng đất mới mà nhà chùa từng giữ gìn cũng không còn. Sau này nhà chùa cũng chặt sạch hết, chỉ để xây những dãy phòng mới và  khu thờ phượng khang trang, phù hợp với bảng thiết kế mới của khuôn viên chùa. Rồi cũng từ đó, ngôi chùa chẳng còn sức hấp dẫn với mình mỗi khi về thăm nhà.

Đó là chuyện kể ngày xưa. Còn bây giờ, có vẻ như việc đốn hạ một cây cái cây lớn cũng là chuyện hết sức bình thường. Hôm nọ đang chạy xe, tự dưng nhận ra đọan đường mình đi thường ngày hôm nay bỗng dưng khác khác, thiếu thiếu và mất mát gì đó, rồi chợt sững người vì người ta đã cưa cây bồ đề to lớn trước cổng trường. Hằng ngày đi ngang qua đây, mình đều tự nhủ cái cây này đẹp quá, lá cây nhỏ nhắn đẹp quá, chắc hẳn nó phải mấy trăm tuổi và là một trong những cái cây già tuổi nhất ở Sài Gòn. Ấy vậy mà giờ đây, dần dần những cái cây quý này bị chặt đi một cách không thương tiếc.

Cũng như với chùm rễ cây mọc rất đẹp trên tường ở đường Lê Duẫn, mình chưa bao giờ có dịp chụp tấm hình làm kỷ niệm thì ai đó bỗng dưng gọt đi mất?

Mình cứ tự hỏi tại sao thế nhỉ? Một cái cây mọc dại luôn có sức mạnh to lớn, nứt đất để vươn lên, trải qua bao nhiêu nắng gió, chứng kiến bao nhiêu thay đổi của đất trời, của lịch sử… chẳng đủ để chúng ta, những con người nhỏ bé, trân trọng nó hay sao? Như chúng ta trân trọng từng cổ vật, từng miếng đá ngàn năm in dấu cha ông?

Image

Tiếng đàn xưa

Đang đêm nghe tiếng đàn nhà bên vọng lại, nhớ tới ba.

Nhớ khi mình còn nhỏ, một hôm chở con đang đi ngoài đường, ba dừng lại lắng nghe, rồi ba hỏi con có nghe tiếng đàn không, tiếng đàn piano từ nhà ai đang vọng lại. Con cũng lắng tai nghe nhưng không cảm nhận được vì sao cái âm thanh lúc đó có sức cuốn hút với ba như thế.

Sau này mình mới hiểu. Lúc nhà chưa đủ điều kiện để mua cho con cây đàn, ba mong lắm. Sau đó, cũng hơn hai chục năm trước, ba để dành nửa năm lương để từ miền Trung vào Sài Gòn mua được cho con cây đàn đầu tiên. Rồi bốn chị em, đứa nào cũng được học đàn từ rất sớm, có khi học ở ba, có khi ở bạn của ba. Mình được học Thầy đàng hoàng, dù là đứa có dáng vẻ giống ba nhiều nhất, nhưng lại thừa hưởng máu nghệ sĩ ít nhất, nên đương nhiên là đứa học trò tệ nhất. Mấy đứa em nhỏ luôn tỏ ra có năng khiếu hơn chị. Sau này, ba cũng sẵn sàng bỏ số tiền bằng vài tháng lương công chức để mua bé Út một cây đàn tốt. Mới đây thôi, ba đi tìm và mua cho bé Cút cây ghita bass (nghe kể lại, bé Cút mỗi khi chơi ghita bass phải đóng kín cửa, rồi mở volume nhỏ nhất…). Bé Cút cũng chơi ghita classic rất hay.

Mình rất nhớ những ngày cuối tuần khi mình đi học về, buổi tối, cả nhà quây quần, người ngồi đàn hát, người nằm chơi. Mình nằm ngoài hiên, mắt nhìn lên những chiếc hoa giấy rung rinh nhảy múa in hình lên bầu trời đêm, gió thổi từ đâu tới rất mát. Từ dạo ấy đến giờ không còn cơ hội thấy được nhiều ngôi sao nữa (được ngắm sao hằng đêm từng là thú vui tầm thường ở quê, giờ đây lại trở thành mong ước xa xỉ ở thành phố!)

Rồi ba má bán nhà ở quê lên ở cùng con gái. Cũng từ đó ít có dịp được nghe tiếng đàn của ba hơn. Kỷ niệm ngày xưa ngày càng xa dần, hai chậu giấy lớn cũng đã ở nơi khác và chẳng còn xanh tốt như trước. Chắc hẳn nó cũng buồn, và mang cảm xúc vấn vương như của người chị hai trong nhà.

Rồi mình sẽ lại nghe tiếng đàn, bắt đầu sẽ là những âm thanh vụng về từ trẻ. Và chắc chắn mỗi khi nghe tiếng đàn, mình lại nhớ ba. Nhớ ngày xưa ấy da diết.

bama

Mỗi khi nhìn thấy mấy cái hoa lài nhỏ bé trước sân, mình lại ngẫm nghĩ… Cái hoa bé xíu nhưng nó là cái bông hoa tươi mát, ít ra là với mình, vì lúc nào mình cũng thấy nó dễ thương hết.

Ngày xưa ông ngoại Bắp Cải hay hái hoa lài bỏ vô ấm trà để uống. Anh cũng thích uống trà, nhưng anh không nỡ hái những cái hoa còn đang đẹp mà chỉ chọn những cái hoa đã đổi màu, sắp tàn. Cánh hoa không còn trắng muốt nhưng vẫn thơm, trà vẫn thơm. Dù không nỡ hái mấy bông hoa đẹp ấy thì đến chiều nó cũng sẽ bị héo đi, hay một cơn mưa, một cơn gió mạnh cũng làm hoa hư và rơi xuống đất. Mấy hôm sau nắng lên, trên cây chỉ còn sót lại vài cánh hoa khô, mình lại thấy những cánh hoa khô đó cũng thật đẹp! Có lẽ, nó đã là một cái hoa tươi mát, nên dưới hình hài nào, nó vẫn đẹp, vẫn dễ thương.

Dễ dàng nhận thấy rằng một em bé lúc nào cũng xinh xắn như một cái bông hoa, bàn tay nó là một cái bông hoa, bàn chân nó cũng là một cái bông hoa, cái miệng nó là một cái bông hoa, ai cũng từng là một cái bông hoa. Thế rồi em bé đó lớn lên, những phiền tạp cuộc đời có thể làm cánh hoa không còn xinh, còn tươi mát.

Nói thế không phải đã là người lớn rồi thì không còn đẹp, không còn tươi mát như trẻ thơ. Hãy nhớ bạn đã từng là em bé dễ thương, bạn đã có sẵn tự tính tươi mát bên trong rồi, chỉ cần để ý một chút, để chúng có điều kiện biểu hiện ra, như xưa…

Với mình, một nụ cười chân thành đã là hoa tươi mát.

Hôm nay hoa lại nở trước hiên nhà.

Image

Cám ơn con gái đã đến với ba mẹ và mọi người một năm rồi.

Mừng Thôi Nôi bé Mây- 25.05.2014

Thôi nôi

 

Trăng rằm những ngày đầu hạ lên cao, vằng vặc sáng, mùa trăng Phật Đản Sinh. Lịch sử Phật giáo ghi nhận các sự kiện quan trọng của Phật Thích Ca luôn gắn liền với ánh trăng rằm. Có lẽ ánh trăng tự nó đủ đẹp, đủ huyền ảo, đủ sức gợi văn hóa và tâm linh.

2558 năm trước, trong đêm trăng tròn như đêm nay, thái tử hài nhi Tất-đạ-đa hẳn đang êm ấm trong tình yêu thương của cha, của mẹ. Mặt trăng xưa giờ có lẽ vẫn đang làm bừng sáng vườn Lâm-tì-ni, cây Sala vẫn còn đó vươn cành nở một chùm hoa đỏ đón chào hoàng hậu Mada lâm bồn hạ sinh bậc Chuyển Luân Thánh Vương. Ánh trăng Vesak, ánh trăng ngày Đản Sinh là quan trọng nhất trong nền văn hóa Phật giáo.

Trong mùa Phật Đản, ở các chùa, dù lớn dù nhỏ, đều có nghi thức hết sức quan trọng, nghi thức Tắm Phật, tắm cho tượng Đức Phật sơ sinh.

Bạn sẽ thấy lạ? Sao Phật cần phải tắm, một vị Phật bất nhiễm cần ta phải tắm sao?

Tắm Phật là một nghi thức đầy hình ảnh, nhiều giá trị tâm linh, cho chúng ta một cơ hội quay về nhìn lại sơ tâm đẹp đẽ của mỗi người.

Tắm cho Đức Phật sơ sinh lại cho ta cơ hội nghe văng vẳng, các con là Phật sẽ thành. Chẳng phải Phật, chúng sinh giai đồng Phật tính đó sao?

Tắm cho Phật nhưng là tưới mát cho chính mình, thêm sức, thêm lòng để bước trọn theo con đường xưa mây trắng.

Xin tặng bạn một nhành sen búp, một vị Phật sẽ thành, A Buddha-to-be!

Mừng Phật Đản 2014 – PL 2558

lumbini

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.