Trưa thứ 6 20/06 vừa rồi hai chị em chị Hằng U&I và Nguyên “đội mưa” đến thăm 2 trẻ ở bệnh viện đại học y dược, khoa phẫu thuật tim mạch (hậu quả là giờ đang sụt sịt sụt sịt :()

Hai bé trai cỡ 3 tuổi, một bé (Bé Tre) đã mổ xong lần 2, lần mổ này ổn thì sẽ cần mổ thêm 1 lần nữa. Thấy mọi người và bác sĩ đến, em ngơ ngác nhìn một lát rồi mếu máo khóc. Chắc sợ đau, sợ bị bs chích thuốc nữa đây.

Một bé trai khác ở An Giang thì chưa mổ nên da tím tái, các ngón tay, ngón chân thâm đen, trông rất đau đớn và yếu ớt. Khi được trao số tiền quỹ mình giúp đỡ cho bé, người mẹ trẻ rất bất ngờ và bối rối, không dám nhận…

(Có lẽ lần này bác sĩ Khôi busy quá nên chưa gởi cho mình email thông tin bé cụ thể như mọi khi, chỉ biết là hai bé bệnh tim nặng cần mổ, và nhà e rất nghèo)

Sáng nay một bạn vừa chuyển quỹ 2M. Nghe nói có một khoản đóng góp 6M từ bạn chị Hương nữa, yeye :)

p.s Chị Hằng và một số “đồng bọn” đề nghị sẽ tài trợ sữa cho các bệnh nhi cùng phòng, khi mình đến thăm lần sau. Hoan hô ý kiến rất hay (đúng rồi, mỗi khi cho tiền bé nào đó, các bé nằm giường bên và các bà mẹ đưa mắt nhìn sang, làm mình cũng thương thương và ngại ngại :)) Rất ủng hộ ý kiến tuyệt vời của chị Hằng và các chị em trong phòng.

20June14_3 20June14_6

Trưa ngày 10.7 Ng cùng chị Hằng, Hương, anh Khang và nhóm Cầu Vồng của bạn Quỳnh (Quynh_Phan@jltasia.com) đến thăm 3 đứa trẻ vừa mới mổ xong ở BV ĐH Y Dược.

Bé Bùi Hoàng Duy 3 tuổi (Hóc Môn) đang nằm ở giường ngoài. Bé Duy rất ốm yếu, chỉ 8kg, vết mổ còn mới trên ngực. Hai bé khác là Lý Thị Bảo Trâm, Phan Trung Toàn 16 tháng, Sóc Trăng còn nằm trong phòng hồi sức, đang cách ly. Ng và một bạn được vào trong, thay đồ vô trùng và các đồ dùng khác của bệnh viện, rửa tay sạch sẽ… Nói chung làm đủ thủ tục cần thiết chỉ để nhìn em ít giây. Hai bé chừng mười mấy tháng, bé xíu xiu, nằm lọt thỏm trên chiếc gường to, xung quanh đầy dây nhợ và các thiết bị y tế. Khi Ng ngỏ ý muốn chụp hình cho con thì các cô điều dưỡng vội điều chỉnh lại dây nhợ và sửa lại dáng em một tí, chỉ để “chụp hình cho đẹp”.

Ngoài 3 bé được giúp lần này thì các bệnh nhi được cho mỗi em được cho một phần sữa, vì thế không khí có phần rộn ràng vui tươi hơn các lần trước.

Lần nào đi thăm trẻ về đều nghe ai đó nói rằng cảm thấy cuộc sống mình đang có là rất may mắn. May mắn khi gia đình đang bình an, con cái lành lặn, may mắn vì có điều kiện để đi làm, có thứ gì đó để rong đuổi…

Rất cảm ơn nhóm Cầu Vồng đã cùng tham gia với quỹ Yêu Thương lần này (nhóm bạn góp 8M). Cám ơn chị Hương và chị Hằng đã tài trợ 2 thùng sữa.

Ps. 1:  Mặc dù hai chị không trực tiếp vào phòng cách ly thăm 2 đứa nhỏ mà sao thấy khuôn mặt hai bà chị xanh xám như sắp xỉu thế nhỉ :p

Ps. 2:  Ngồi viết email này mà vẫn còn nguyên cảm giác tức thở, thương mấy đứa nhỏ. Cầu mong bọn trẻ mau lành bệnh <3

Thanks all.

IMAG0584 IMAG0588 IMAG0592IMAG0589

Thứ bảy 2/8 Ng cùng bạn Nhã Uyên và anh Khang đến bệnh viện thăm 3 bệnh nhi nghèo bị bệnh tim.

Mọi người chỉ gặp được bé Nhàn 2 tuổi bị bệnh Down với mẹ bé tại giường bệnh (trẻ bị down thường bị bệnh tim và các bệnh lý khác đi kèm). Bé Mai (10 tháng tuổi) đang nằm phòng hồi sức, bị cách ly, nhưng Ng và Uyên được phép vào thăm. Bé Minh Thư (6 tuổi) đang ở trong phòng mổ (dĩ nhiên là không gặp được bé, mọi người gặp và trò chuyện với người nhà ở bên ngoài).

Tất cả người thân của các bé đều rất xúc động khi nhận số tiền của quỹ mình cho các em. Bé Mai 10 tháng tuổi được ông bà ngoại nuôi dưỡng. Nghe bà ngoại kể khi sinh con chừng 1 tháng, biết con bị bệnh tim thì ba mẹ nó bỏ hẳn con cho ông bà nuôi luôn, bỏ xứ đi làm ăn xa. Bé đau ốm chỉ có ông bà ngọai chăm sóc, ba mẹ nó cũng chẳng đến bệnh viện chăm sóc con. Khi Ng cho bà ngoại bé xem hình vừa chụp bé Mai trong phòng hồi sức, bà chực trào nước mắt, nói thương lắm… Thật buồn là có những người làm cha làm mẹ mà chẳng có tí tình thương.

Cũng rất vui vì trong vòng 3 ngày (30/7-1/8) Ng đã nhận được 16.600.000 mọi người góp cho tháng 8. Một người bạn gái đã chuyển cho Ng 7 triệu để mừng sinh nhật con trai 3 tuổi của bạn, với lời nhắn là muốn thay con gởi tới các bạn nhỏ khác một món quà, cũng như chia sẻ sự may mắn của con với các bạn nhỏ khác. Bạn ấy còn tâm sự rất dễ thương là … để dành bữa giờ :)

Bé Nhàn 2 tuổi_Khánh Hoà_1bé Mai trong phòng hồi sức_1

Với người thân bé Thư 6 tuổi_An giang Trao tiền cho bà ngoại bé Mai 10 tháng_1

Tổng kết quỹ tháng 9: tháng này vừa nhận vừa cho đi “cuốn chiếu”. Kết quả giúp được 3 trẻ em nghèo bị tim và tổ chức một cái trung thu nho nhỏ cho các em khuyết tật. Total là 31,375,000.

———

Dưới đây là một trong những email mà một thành viên nhóm Yêu thương (chị Thanh) chia sẻ.

“Chào cả nhà,

Thứ bảy vừa rồi Thanh đến thăm bé Danh và đóng 10 triệu đồng của Quỹ yêu thương hỗ trợ chi phí mỗ cho bé (xin xem file đính kèm).

Bác Viên chia sẻ thông tin: Bác có mời BS của Malaysia mổ nhưng họ từ chối vì trường hợp khó, phức tạp. Các bác sĩ ở BV mổ thành công và rất vui mừng vì trường hợp của bé là lần đầu tiên tại Việt Nam. Nhiều trường hợp thương tâm lắm, bác sĩ hội chẩn mổ được mà cha mẹ không có tiền, các bác sĩ sẽ bỏ tiền túi hoặc xin thêm nhà tài trợ. Các bác không để cha mẹ đem các bé về.

Bác sĩ thấy bé ổn, hồi phục tốt sẽ cho bé xuất viện và hẹn lịch khám định kỳ để theo dõi pin của máy tạo nhịp tim. Máy tạo nhịp tim có tuổi thọ khoảng 10 – 15 năm.

Bác Viên gọi ba của bé lên khoa hồi sức gặp Thanh. Ba của bé rưng rưng nước mắt tâm sự, em nghe bác sĩ gọi em sợ quá không biết thằng nhỏ có gì ko. Vợ chồng em đã hết tiền khi bé mổ lần đầu tiên. Lần này cô Son (trưởng điều dưỡng của BV) gọi chuẩn bị cho bé mổ lần 2, vợ chồng em không còn khả năng nên xin cho bé về, bữa giờ vợ chồng em mượn tiền của người thân và bà con hàng xóm để ở đây với bé. Cô Son và các bác sĩ bảo không có tiền vẫn mổ, cô sẽ vận động mạnh thường quân.

 Ba của bé gởi lời cảm ơn Quỹ yêu thương rất nhiều.

 Bác sĩ trưởng khoa gởi lời cảm ơn Quỹ yêu thương, nhờ có tụi em cho 10 triệu đồng mới đủ để đặt máy tạo nhịp tim cho bé.

Cầu xin con mau hồi phục tốt để về bên vòng tay cha mẹ…”

P.s Bé Lê Quốc Danh, 14 tháng tuổi, nặng gần 7 kg, quê ở Mỹ Tú, Sóc Trăng. Bé bị bệnh tim phức tạp, đã mổ Double Switch (chi phí ca mổ do một tổ chức từ thiện lo chi phí). Tuy nhiên, sau mổ bé bị biến chứng block nhĩ – thất hoàn toàn (bác sĩ có giải thích thêm nhưng mình cũng không hiểu từ chuyên môn lắm, nên ghi lại y lời bác sĩ). Bé cần phải đặt máy tạo nhịp tim vĩnh viễn, cần thêm chi phí là 50 triệu nữa. Các bác sĩ đã vận động nhiều nơi và hiện tại xin được 40 triệu, còn thiếu 10 triệu nên nhờ nhóm giúp đỡ.

Ngoài ra, tháng 9 còn giúp thêm 2 bé bị tim khác.

Bé Phạm Thị Hải Bình, 5 tuổi. Tổ 6, Thị trấn Đăk Đoa, huyện Đăk Đoa, Jalai. Cháu bị Tứ chứng Fallot đã mổ hai lần. Lần này đã mổ xong nhưng lại bị nghẽn dẫn truyền tim hoàn toàn cần phải đặt máy tạo nhịp vĩnh viên. Khi đến thăm bé đang ngồi chơi thổi kèn, nhìn bé trong hình thấy lớn nhưng thực tế bé rất xanh xao và ốm.

Bé Trần Hồ Ngọc Trân 1 tuổi. KP 5, Đông Hải, Phan Rang-Tháp Chàm, Ninh Thuận. Cháu bị Tứ chứng Fallot, có nhiều mạch máu bất thường cần chụp mạch để quyết định có làm phẫu thuật hay không nên chưa có tài trợ. Bé Ngọc Trân 01 tuổi nhưng cân nặng chỉ có 5,3 kg. Bé đang ngủ trên võng. Nhìn bé thương quá cánh tay, bắp chân nhỏ xíu, da xanh xao. Hình ảnh đó cứ trong đầu của mình đến khi lấy xe chạy trên con đường quen thuộc về nhà mà lại đi nhầm sang đường khác.

Ba mẹ của 2 bé gởi lời cảm ơn tấm lòng của các anh/chị/em và chúc Quỹ Yêu thương ngày càng nhiều vòng tay chia sẻ các bé có hoàn cảnh tương tự.

bé Lê Quốc Danh Bé Danh (Sóc Trăng)

Be Hai Binh Be Ngoc Tran

(Bài đăng trên tạp chí Người Đẹp, chuyên san báo Tiền Phong, số tháng 9.2014)

Có những mảng ký ức tuổi thơ ở thành phố này rợp mát bóng của gốc cổ thụ già nua…

Chợ Cũ

Giữa chợ Cũ ở trung tâm Sài Gòn có gốc cổ thụ to, rợp bóng. Tôi không biết cây bao nhiêu tuổi. Nhưng chắc hẳn đã rất già, gốc cây to, râu tua tủa, rễ cây ăn sâu tràn khắp mặt sàn của kiosk kề bên và lá thì nhỏ xíu. Cây càng nhiều tuổi lá càng nhỏ xíu.

Hồi nhỏ, những hôm mát trời, ông ngoại thường cao hứng đón xích lô máy dẫn tôi ra chợ Cũ. Khoảng giữa chợ trước kia là khu nhà người Hoa, nói tiếng Quảng Đông, hầu hết là buôn bán bánh kẹo và mỹ phẩm, khách khứa lai rai. Đông nhất là quán cafe của ông già chỉ thấy mặc áo ba lỗ, quán có đặc sản là món xíu mại ngon nhất thế giới. Với tôi, ở khu chợ này cái gì cũng hay ho và hấp dẫn. Tôi nhớ cafe ở đây thật đặc biệt, giờ chẳng còn tìm thấy ở đâu. Cafe kho đổ ra dĩa rồi húp cái rột, thiệt đã! Có lẽ, tôi thích cafe từ những lần đi theo ông như vậy.

Trong quán nhìn ra, có khoảng sân nhỏ rợp mát bóng cây.

Gốc cổ thụ nhiều năm vẫn lặng lẽ đứng đó, lặng lẽ chứng kiến bao đổi thay, bao nhiêu thế hệ đã vụt qua. Rồi mới hôm qua, người ta muốn dẹp bỏ khu chợ lịch sử vì nó … nhếch nhác, vì mất mỹ quan đô thị (?). Vài lưỡi cưa dễ để kết thúc gốc cổ thụ già nua có lẽ là cách người ta muốn thể hiện quyết tâm xóa bỏ ngôi chợ có lịch sử lâu đời nhất Sài Gòn, tiền thân của chợ Bến Thành, vốn được người xưa gọi là… chợ Mới.

Một đời cây đó mấy đời người

Thương xá Tax ngày tôi còn nhỏ là  cửa hàng tổng hợp thành phố, riêng tôi thích gọi là cửa hàng thiếu nhi. Bởi lẽ, tôi thích lắm mỗi lần ba má dắt đi chơi ở đây là được ăn bánh kẹo và mua đồ chơi. Dù chỉ là bánh kẹo, đồ chơi đơn sơ thời bao cấp khó khăn, nhưng đó là niềm vui to lớn.

Vui hơn nữa là ra ghế đá công viên phía trước ngồi chơi giữa ba má mà nhai kẹo bánh, mà hóng gió, mà vọc nước ở đài phun dưới bóng hàng liễu bao quanh.

Công viên đó giờ không còn nữa, đài phun nước cũng không còn nữa. Hàng cổ thụ cao ơi là cao đặc trưng trong những bức ảnh Sài Gòn xưa, hàng liễu duyên ơi là duyên bao quanh bùng binh Sài Gòn, tất cả vừa bị đốn hạ. Không còn nữa.

Ở đó, sẽ mọc lên nhà ga ngầm cho tuyến Metro số 1. Vẫn biết phải thay đổi, và thành phố này đã chờ quá lâu cho phương tiện công cộng tiện lợi này. Nhưng chẳng lẽ không có cách nào khác để giữ lại hàng cổ thụ cả trăm tuổi?

Một đời cây đó mấy đời người. Trưa nay, nơi đó nắng như gay gắt hơn và mưa xối xả tuôn.

Tôi tiếc ghê gớm, xót cả dạ.

5

(Bài được đăng trên tạp chí Người Đẹp, số tháng 9.2014)

Kathamandu là thủ phủ của đất nước nhỏ bé Nepal nép mình dưới bóng Hy Mã Lạp Sơn (Hymalaya). Đến với Kathmandu là đến với thành phố của những lễ hội văn hóa tôn giáo đậm sắc màu, là đến với không gian tâm linh cổ kính, là tìm về với khát vọng chinh phục mãnh liệt, nơi đó nuôi dưỡng giấc mơ của miền nắng gió và tuyết trắng.

Chạm vào giấc mơ

Dãy Hy Mã Lạp Sơn phủ đầy tuyết đối với tôi huyễn hoặc như cổ tích, như những giấc mơ con trẻ. Trong những chuyến đi của mình, tôi đã một lần gần như chạm vào đó, chạm vào giấc mơ. Một lần được chiêm ngưỡng dãy núi tuyết cho bạn một trải nghiệm còn tuyệt hơn tất cả những gì bạn từng mơ và có thể mơ về nó.

Tôi đến Kathmandu vào một ngày chớm thu, sau chuyến hành trình dài lang thang vùng Bắc Ấn và các thánh địa Phật Giáo. Kế hoạch ban đầu là sẽ đến Kathmandu từ Lumbini bằng đường bộ, sẽ có dịp cheo leo thỏa thích trên triền núi Hymalya trắng xóa kỳ vĩ, nhưng dòng tin trên tờ báo địa phương đã làm từ bỏ ý định: hôm đó có tai nạn lật xe do tuyết lở trên triền núi Hymalaya. Vì thế chọn cách đi đến Kathmandu ít nguy hiểm hơn, mua vé của một hãng hàng không có cái tên dễ thương là Buddha Air, Hàng Không Ông Phật (!)

Sân bay Lumbini bé tẹo như một bến xe cấp huyện với vài hãng hàng không địa phương và những chiếc máy bay cánh quạt cũ kỹ cũng bé tẹo, chắc chỉ to hơn chiếc xe buýt một chút. Tuy nhiên, đường bay từ Lumbini đến Kathmandu lại là đường bay thú vị xuyên dãy Hymalaya và nổi tiếng là đường bay nguy hiểm bậc nhất thế giới. Vì thế cũng dễ hiểu khi giá vé khá đắt đỏ, với 40% giá dành cho… phí bảo hiểm.

Khi lên máy bay, tôi mới hiểu nụ cười bí hiểm của anh nhân viên hàng không khi tôi yêu cầu ghế gần cửa sổ để ngắm Hymalaya từ trên cao, vì tất cả đều là… ghế gần cửa sổ! Máy bay cánh quạt cũ kĩ loại nhỏ chỉ có hai hàng ghế hai bên và khoảng giữa nhỏ xíu để đi lại. Và cuối cùng tôi cũng thỏa mãn khi được ngắm những dãy núi tuyết qua ô cửa. Các ngọn núi cao, hòa lẫn trong mây, khi ẩn khi hiện tạo nên bức tranh kỳ tuyệt biến hoá theo từng khoảnh khắc. Đẹp sững sờ!

Máy bay hạ cánh như rơi tõm xuống thung lũng. Cảnh tượng thật đẹp xuất hiện nhanh trước mắt. Kathmandu được bao quanh bởi núi non hung vĩ. Từ trên nhìn xuống, thung lũng như một đóa sen vừa nở, dịu dàng, bình yên. Những mái nhà rải rác từ phía chân núi như những chấm nhỏ tô điểm màu xanh thuần tịnh đáng yêu của thung lũng. Sân bay Tribhuwan là một sân bay quốc tế nhỏ, đặc trưng bởi những tường gạch màu đỏ, phù hợp với sắc đỏ hồng của thung lũng. Ánh chiều tà hắt từ những dãy núi bao quanh làm thung lũng bừng sáng, đỏ rực một màu.

Máy bay hạ cánh an toàn trong sự ngẩn ngơ của du khách lần đầu đặt chân tới vùng đất này. Sân bay khá vắng vẻ trái với sự hình dung của tôi về thủ phủ của một đất nước có gần nửa GDP dựa vào du lịch. Tôi đón xe về khu Thamel, là khu vực tập trung rất nhiều khách du lịch nước ngoài, gần giống như khu Bùi Viện ở Sài Gòn. Du khách đến Kathmandu phần lớn để leo núi, đi trekking hoặc dừng chân chuẩn bị cho cuộc chinh phục đỉnh Everest cam go.

Đóa sen của Manjushree

Truyền thuyết lịch sử hình thành thung lũng Kathmandu rất thú vị, đầy chất văn học. Người ta tin rằng Bồ Tát Văn Thù (Manjushree) là người đã tạo nên thung lũng này. Xưa kia con người trầm luân sinh tử, vô minh, khổ đau. Bồ Tát phát nguyện độ sinh, mang gươm vàng trí tuệ mài bên hồ nước rộng mênh mông dưới chân dãy Hymalaya. Lưỡi gươm sẽ chặt đứt tất cả những xiềng xích trói buộc của vô minh phiền não đã cột chặt con người vào những khổ đau, bất hạnh của vòng sinh tử luân hồi bất tận và đưa con người đến trí tuệ viên mãn. Khi gươm mài xong thì hồ nước đã cạn, thung lũng hình thành, mang hình dáng của một đóa sen vừa nở. Theo các nhà nghiên cứu địa chất, hàng triệu năm trước quả thật khu vực Kathmandu đúng là một hồ nước rộng lớn, thung lũng như ngày nay được tạo thành do địa chấn và quá trình biến đổi địa tầng.

Hôm sau, tôi tới thăm chùa Swayambhu hay cũng còn được gọi là chùa khỉ, vì nơi đây có rất nhiều khỉ sinh sống tự nhiên hòa hợp với người. Để đến được ngôi tháp, phải leo hết những bậc thang dốc đứng khá cao. Từ đây du khách có thể chiêm ngưỡng phong cảnh toàn thành phố. Ngoài ra, nằm ở vùng ngoại ô Kathmandu còn có ngôi Bảo tháp Boudhanath linh thiêng. Boudhanath là một trong những công trình kiến trúc Phật giáo quan trọng nhất tại Nepal và là một trong bảy kỳ quan của Phật giáo thế giới. Trên ngọn tháp ở bốn hướng Đông Tây Nam Bắc đều có hình ảnh đôi mắt Phật. Đây cũng chính là biểu tượng chung của Nepal. Sau biến cố ở Tây Tạng năm 1959, nhiều người Tây Tạng đã đến định cư ở khu vực xung quanh bảo tháp. Ngày nay, cộng đồng người Tây Tạng phát triển khá lớn mạnh ở khu vực này và cũng nhờ đó, Phật giáo Tây Tạng, nhiều tu viện và các trung tâm nghiên cứu Phật giáo Tây Tạng được thành lập và phát triển ở đây. Cũng như bất cứ tín đồ nào đến chiêm bái ngọn tháp, tôi đi nhiễu ba vòng theo chiều kim đồng hồ xung quanh bảo tháp theo truyền thống Tây Tạng và quay bánh xe Mani cầu nguyện. Theo những vòng quay Mani mầu nhiệm, tôi như cảm nhận mình vừa chạm tới được một phần nhỏ đặc sệt của văn hóa Phật giáo Mật Tông đặc trưng. Buổi chiều tôi đi bộ qua những con phố cổ. Đường hẹp, phố xá cũ kỹ, đông đúc và hết sức lộn xộn. Sau một hồi len lỏi trong dòng người chật chội tôi đã tới được quảng trường Durbar nổi tiếng, quảng trường này có từ khoảng những năm 1000 sau Công Nguyên và còn được gọi là trái tim của Kathmandu.

Ngay bên cạnh khu Thamel, chỉ khoảng mươi phút đi bộ, là hoàng cung của Quốc Vương Nepal, biểu tượng quyền lực của hoàng gia và là nơi xảy ra cuộc thảm sát hoàng gia đau thương nhất trong lịch sử Nepal. Cuộc thảm sát mở đầu cho việc chấm dứt vương triều Nepal. Giờ đây, khi chế độ quân chủ bị xóa bỏ, hoàng cung trở thành bảo tàng, là  điểm tham quan có thu phí và kiểm soát an ninh nghiêm ngặt. Hầu hết khách tham quan lại là người bản xứ. Có lẽ họ muốn một lần được đặt chân đến nơi cấm địa trong suốt hàng trăm năm với giá chỉ vài trăm rupees.

Nữ Thần Đồng Trinh – Kumari, ánh mắt ngàn năm

Buổi tối ở Kathmadu hết sức thú vị. Khu phố cổ Thamel ban ngày nhếch nhác bao nhiêu thì buổi tối lại lung linh nhiều màu sắc bấy nhiêu. Trên đường trở về khách sạn sau một buổi tối lang thang ngắm phố cổ, tôi bắt gặp hình ảnh một đoàn người khiêng kiệu, trên đó là một bé gái rất xinh đẹp, được trang điểm lộng lẫy, cầu kỳ. Đoàn người vừa đi vừa đọc kinh vừa gõ trống rất nhộn nhịp. Đám đông mỗi lúc một dày hơn, những tín đồ sùng kính và du khách tò mò ngơ ngác. Tôi vừa có dịp may được tận mắt thấy một tập tục cổ xưa của Nepal, tập tục tôn vinh Nữ Thần Đồng Trinh – Kumari. Kumari được xem là vị thần sống, là biểu tượng tinh thần bất diệt của người dân Nepal.

Nepal đang thay đổi từng ngày. Tập tục tôn vinh Nữ Thần Đồng Trinh cũng đang được kêu gọi bãi bỏ. Kumari là hình ảnh cuối cùng mà Kathmandu tặng cho tôi trước ngày trở về. Tạm biệt Kathmandu trong buổi chiều đầy nắng, không một gợn mây, mang theo hình ảnh đôi mắt Kumari sắc lẻm, sáng ngời và đôi mắt bi dũng trên bảo tháp Boudhanath.

Phía dưới tôi là đóa sen vừa nở và đỉnh núi tuyết phía xa.

Fact File Trong mười ngọn núi cao nhất thế giới, đã có tám ngọn núi nằm ở Nepal, tất nhiên là có cả Everest

  • Nepal không chỉ là đất nước của những ngọn núi cao, mà còn là đất nước của lễ hội và di tích văn hóa. Mỗi năm có hơn 50 lễ hội, trung bình tuần nào cũng có một lễ hội, tất cả đều là lễ hội tôn giáo với nét đặc trưng truyền thống nguyên vẹn không đổi qua hàng trăm năm.
  • Nepal có 10 di tích được UNESCO công nhận, trong đó chỉ riêng thung lũng Kathmandu đã có 8 di tích.
Tips/Guide

  • Công dân Việt Nam cần visa để nhập cảnh vào Nepal, tuy nhiên rất dễ dàng để xin visa tại cửa khẩu (kể cả đường bộ). Bạn cần mang theo ảnh 4×6, phí xin visa (multiple-entry) là $25 cho 15 ngày, $40 cho 30 ngày và $100 cho 90 ngày và đảm bảo hộ chiếu còn hạn trên 6 tháng. Thời điểm lý tưởng để du lịch Nepal (và Kathmandu) là mùa thu, từ đầu tháng 9 đến cuối tháng 11. Lúc này là vào mùa khô, không mưa, thời tiết mát mẻ dễ chịu, rất phù hợp cho việc tham quan, cũng như đi thám hiểm, leo núi. Bạn cũng có thể đến vào mùa xuân, từ cuối tháng 2 đến đầu tháng 4, thời tiết lúc này là cuối mùa khô, nhưng vẫn còn khá lạnh.
  • Không có đường bay trực tiếp từ Việt Nam đến Nepal, tuy nhiên bạn có thể quá cảnh ở Bangkok, Kular Lumpur rồi chuyển tiếp đến Kathmandu. Bạn cũng có thể kết hợp Ấn Độ và Nepal cho chuyến đi của mình, khi đó rất nhiều chuyến bay từ New Dehli đến Kathamandu, hoặc bạn có thể vào Nepal qua biên giới đường bộ từ Ấn Độ (biên giới Sonauli hay Belahiya). Đặt phòng khách sạn ở Nepal (và Kathmandu) đơn giản nhất là tự tìm trên Google rồi vào trang web của khách sạn đó, liên lạc với họ qua e-mail, đặt phòng trước. Có đầy đủ các loại khách sạn từ bình dân cho đến cao cấp tùy theo nhu cầu.
  • Sóng điện thoại di động phủ tương đối tốt và rộng khắp Nepal, kể cả một số khu vực trekking. Tương tự, mạng internet rất phổ biết và dễ dàng tìm được kết nối wifi ở quán ăn và khách sạn.
  • Tiền tệ Nepal là đồng Rupee (Rs), tỷ giá USD 1 ~ Rs 79.
  • Ngôn ngữ chính là tiếng Nepal (Nepali) nhưng tiếng Anh được sử dụng rộng rãi.
  •  Múi giờ Nepal là GMT +5:45, tức là sau Việt Nam 1 giờ 15 phút.

 1

2

(Bài viết đăng trên tạp chí Người Đẹp, số tháng 9.2014)

“Khi bị rơi đến tận đáy, tôi cố trở lại điểm xuất phát. Tôi tự hỏi vì sao mình lại lao vào công việc đó? Lời đáp là vì Đam Mê”.(Lyn St. James, nữ vận động viên đua xe người Mỹ)

Bạn đã từng thấy đứa trẻ ngồi bên món đồ chơi yêu thích chưa? Nó xoay, nó vặn, nó say sưa thưởng thức và mở ra trước mắt cả thế giới sáng tạo. Hoặc bạn có bao giờ ngồi nghe đứa trẻ kể về ước mơ của chúng? Những ước mơ cho dù huyễn hoặc nhất nhưng chúng dường như chỉ cần đưa tay là bắt lấy trọn vẹn. Những giấc mơ đầy lửa, đầy mê say.

Ai trong chúng ta cũng đã từng biết say sưa và biết ước mơ như thế . Rồi nó phai dần. Theo thời gian phần lớn những ước mơ trẻ thơ đó bị cuốn trôi theo cùng biết bao nỗi bận tâm vụn vặt, cùng với bao nỗi sợ hãi thường nhật và định kiến. Trong hành trang của bước đường tìm kiếm thành công và giá trị của riêng mình, niềm đam mê là tất cả vốn liếng có được của mỗi người.

Chỉ số đam mê là gì?

Ông Virender Kapoor, tác giả của nhiều quyển sách về trí tuệ cảm xúc, đã sáng tạo ra thuật ngữ “Chỉ số đam mê” (Passion Quotient – PQ), là một cách nói mới về những gì chúng ta hay ví von là “ngọn lửa nhiệt huyết”.

Đam mê là một trạng thái tình cảm mãnh liệt, hiện hữu trong mỗi con người, là chất lửa để chúng ta khám phá bản thân mình. Nó trú ngụ trong tim, có lẽ đúng hơn là từ trong sâu thẳm tâm hồn. Và chắc chắn nó không phải để tư duy, nên chẳng bao giờ có thể hiểu được lý do của đam mê. Đó là một trạng thái cảm xúc, một yếu tố tình cảm. Các xúc cảm đó không thể chỉ ra rạch ròi, không đo đếm định lượng một cách xác định được.

Do đó, khác với chỉ số thông minh (IQ), chỉ số đam mê (PQ) không được cụ thể hóa thành một con số hay một đại lượng xác định. Tuy nhiên, bạn hẳn sẽ ngạc nhiên khi biết rằng, chỉ số IQ cao không phải là động lực chính yếu thúc đẩy và quyết định sự thành công. Chính chỉ số đam mê (PQ) mới chỉ ra sức mạnh quan trọng nhất của mỗi người, tạo nên sự khác biệt giữa người thành công và người thất bại!

Ai cũng muốn mình có chỉ số IQ cao và luôn muốn cải thiện nó cao hơn bằng mọi giá. Tuy nhiên, IQ gắn bó mật thiết đến di truyền, phần lớn được quyết định bởi gen, do đó bạn khó có thể thay đổi một cách đáng kể. Nhưng thật may mắn, bạn có thể nâng cao chỉ số đam mê và có những phương cách giúp bạn một cách hiệu quả bằng cái nhìn sâu sắc hơn về bản thân để khám phá những tiềm năng chưa bộc lộ. Chỉ cần tìm ra được và cải thiện chỉ số đam mê của mình, nó sẽ thay đổi cuộc đời bạn. Cuộc sống sẽ trở nên có ý nghĩa hơn, thú vị hơn và tất nhiên nó sẽ là bệ phóng giúp bạn đạt những đỉnh cao mà chẳng bao giờ bạn có thể tưởng tượng đến.

Sức mạnh của ngọn lửa đam mê

Nếu quan sát những người thành công vượt trội trong lĩnh vực nào đó, chắc chắn bạn sẽ thấy họ luôn yêu thích công việc của mình, yêu thích đến ám ảnh, gần như nghiện. Họ thích chiến thắng và thích đạt được thành tựu. Chắc hẳn bạn cũng đã từng nhiều lần nghe chia sẻ về thành công của họ, chắc chắn sẽ là những câu chuyện đầy lửa của niềm đam mê và nỗ lực theo đuổi đến tận cùng. Chỉ có niềm đam mê đó mới lý giải được vì sao có hàng trăm, hàng nghìn người chọn cùng một nghề, một công việc nhưng chỉ có một số ít trong đó được thành công rực rỡ. Những câu chuyện về Thomas Edison, Albert Enstein, Bill Gates, Steve Jobs hay như của Elvis Presley, Muhammad Ali, là những câu chuyện minh họa sống động cho sức mạnh của ngọn lửa đam mê.

Không phải ai cũng dễ dàng tìm ra được ngọn lửa ấy để phát huy tối đa năng lực của bản thân. Bao nhiêu người hàng ngày cứ để thời gian và cuộc sống trôi đi, hoặc chỉ muốn làm cho xong việc của mình để hết giờ, hoặc chỉ làm một công việc như quán tính. Chính họ đang ép mình làm những công việc không mấy thú vị, để rồi không những công việc không tiến triển theo ý muốn mà chính họ cũng cảm thấy chán ngắt, vô vị. Từ đó, họ dễ dàng mất niềm tin vào cuộc sống chỉ vì không nhận ra và thổi bùng được ngọn lửa đam mê nằm sâu trong mỗi người.

Thắp lên ngọn lửa

Không bao giờ là quá muộn, ngay bây giờ bạn có thể bắt đầu tìm lại ngọn lửa đam mê của chính mình, bắt đầu thắp sáng cho thái độ, cho cuộc đời bằng nguồn vui, niềm đam mê và khả năng sáng tạo.

Tuy nhiên, không có nghĩa mọi thứ sẽ là dễ dàng, phẳng lặng. Hành trình đến với đam mê chắc chắn đầy thử thách, gai góc và không ít hiểm họa. Ngay cả nghĩa gốc ban đầu của từ “passion” có nghĩa là chịu đựng (suffer), sự chiu đựng tự nguyện không cần lý do, trong sáng và thuần khiết. Bởi lẽ, khi bạn nhen nhóm ngọn lửa đam mê từ trong trái tim, thành công sẽ như ngọn lửa bùng lên sáng lòa.

Hãy cứ nhiệt thành theo đuổi những giấc mơ của bạn. Niềm hứng khởi này sẽ giống như một khu rừng đang bừng bừng cháy, bạn có thể ngửi, cảm nhận và nhìn thấy đám lửa từ cách xa hàng dặm đường. Cho dù bạn có đang thành công hay thất bại, bạn cần phải luôn giữ cho mình ngọn lửa đó, ngọn lửa đam mê!

6

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.