Có bạn hỏi tôi, sao một đứa trẻ vừa mới sinh có thể bước đi, lại còn nói chuyện được nữa? Bạn hỏi về hình ảnh và câu chuyện Đức Phật đản sinh trên chiếc xe hoa diễu quanh phố gần nhà.Tôi cũng đã từng thắc mắc và tự hỏi như thế. Đó là một …câu hỏi xác đáng và có phần lý trí.
 
Tôi có niềm tin chắc chắn rằng, Phật là một nhân vật lịch sử, được sinh ra như bất cứ đứa trẻ nào trên đời này. Hẳn nhiên, đứa trẻ đó đã cất cao tiếng khóc chào đời thật to trong vườn Lumbini. Đứa trẻ đó có cha, có mẹ, được yêu thương và được chăm sóc, chở che. Đứa trẻ đó là thái tử của vương triều Sakya.
 
Chắn hẳn các bạn đã từng 1 lần được đọc qua trường ca Mahabharata, tác phẩm sử thi đồ sộ, đặc trưng văn hóa, tính thẩm mỹ và con người Ấn Độ. Cái gì không tìm thấy ở trong Mahabharata thì cũng không thể tìm thấy được ở Ấn Độ. Vậy bạn sẽ thấy được gì trong Mahabharata? Ngồn ngộn hình ảnh, màu sắc, những câu chuyện kỳ diệu, màu nhiệm, cả một thế giới lung linh, thần bí và tuyệt đẹp. Trong thế giới Ấn Độ cổ đại, một vĩ nhân hẳn phải là một con người kỳ bí và nhiều quyền năng. Càng kỳ bí và quyền năng, sức thu hút và quyến rũ càng lớn. Thế là họ thần thánh hóa Đức Phật và trở nên thần bí.

Phật không cho rằng mình là thần thánh hoặc đại diện cho một đấng quyền năng nào. Ngài chỉ là một con người, đã tự mình thực chứng để giác ngộ con đường TỈNH THỨC và TRUNG ĐẠO. Chữ Phật là phiên âm từ chữ Buddha, nghĩa là Người Tỉnh Thức. Chỉ đơn giản là vậy, Người Tỉnh Thức chỉ ra con đường Tỉnh Thức, gọi là Đạo Phật.

Người tỉnh thức sẽ tìm phép màu trên mỗi bước chân đi trên mặt đất. Bạn có thấy phép màu không phải là đi được trên mặt nước, phép màu là đi được trên mặt đất một cách vững chắc, mạnh mẽ và hạnh phúc. Đi như vậy, mỗi bước chân sẽ nở sen thơm ngát.

Đọc kinh sách, không hẳn luôn phải lý trí, bạn cũng cần đọc với góc nhìn mang một chút “tâm linh” (nhưng không là mê tín), bạn sẽ mở rộng hơn cánh cửa tâm linh cho mình.

Nhà vật lý Freymann có nhận định rất thú vị: khi nghe một bản nhạc mà thấy tâm tư mình rung động, thì không cần thiết phải biết hiện tượng vật lý gì đang xảy ra. Quá hay phải không bạn?

Cuộc sống còn có biết bao điều cần trải nghiệm không chỉ bằng phân tích lý trí, mà cần bạn sử dụng nhiều hơn ở “giác quan” khác. Hãy cứ mở rộng tâm mình, không phán xét.

Từng có dịp đến vườn Lumbini, dưới chân dãy Hy Mã. Ngồi thật im nhìn ngắm những dải khăn cầu nguyện ngũ sắc giăng khắp để mà nghe “nhạc trời réo rắc, hoa thơm cúng dường”, để mà học biết bước những”bước chân nở hoa sen”

“Y kinh giải nghĩa, tam thế Phật oan

Ly kinh nhất tự tức đồng ma thuyết”

Mừng Phật Đản – Happy Vesak.

2013 – PL 2557.
IMG_6587 IMG_6643

Con trai yêu của mẹ,

Hôm nay con đi học, sau những ngày “dài” lễ ở nhà ở nhà. Nói là nghỉ lễ nhưng con chẳng vui được bao nhiêu, vì ba bận, vì con không khỏe và mẹ cũng không được khỏe. Những ngày này mẹ chỉ biết yêu con nhiều hơn.

Con không thích đi học, nhưng vẫn bye bye mẹ một cách miễn cưỡng. Trưa mẹ chạy qua trường con một lát, mẹ nhìn qua cửa kiếng để xem con của mẹ đã chịu ngủ chưa, và dặn dò thêm cô giáo một tí, cho yên tâm.

Mẹ đi làm mà nhớ con lắm lắm.

Để ý con từng ngày, thấy rằng con đang lớn từng ngày.

Chơi đá banh với ba, con bị ngã. Ba vội chạy tới đỡ con thì lại nghe con nói “Ba xích ra cho Cải đứng dậy”.

Khi vòi vĩnh mẹ cho xem phim, mẹ ra điều kiện “Coi một chút thôi nha con”, thì lát sau con tự động bảo “mẹ tắt vi (ti vi), Cải đi ngủ”.

Con ghẹo con Bean, nó gầm gừ rồi cáu lên như muốn cắn, ba vội hỏi “Con có sao không? Nó có cắn con không? Con đau không?”. Bắp Cải nói nhỏ nhỏ, chắc vẫn đang run “Cải không đau, nhưng … hết hồn”. Mẹ nghe buồn cười mà thương ơi là thương.

Sáng bà ngoại đưa con đi học, dù con mếu mếu, con vẫn vẫy tay tạm biệt bà ngoại rất thắm thiết.

Con muốn mẹ bồng ra xe đi học.

Khi con bị đau, mẹ hun chừng hai cái là con phẩy tay “hết đau rồi”, dù mẹ biết con vẫn còn đau đấy. Để ý mấy lần tương tự, mẹ biết con trai của mẹ giỏi chịu đau…

Ngày đầu tháng công việc mẹ khá bận rộn nhưng hình ảnh con trai đáng yêu vẫn luôn ở trong lòng mẹ. Yêu con nhất.

Rồi nhà mình sẽ lại có những ngày bình yên… Nhất định thế.

“Ngày mai con sẽ đi học”. Đó là lời hứa (lèo) của bé Bắp Cải sáng nay khi mẹ bảo con đi học, thay vì con nói “Cải đi học rồi mà” như thường lệ.

Còn mẹ, mẹ không hứa lèo với con bao giờ đâu nhé. Mỗi khi không thể đáp ứng điều gì của con, mẹ chỉ … làm lơ mà thôi. Vì mẹ biết, con nhớ giỏi lắm. Hihi.

Vì con, mẹ hay hát
Vì con, mẹ làm thơ
Nhớ con, mẹ thì thầm,
Bé ơi có biết không?

Có con, mẹ có thêm những điều thật đẹp!

Cuối tuần, Bắp Cải ở nhà. Bắp Cải được ba mẹ chở đi chơi lung tung: mua cho con món đồ chơi yêu thích, đi xem xe lửa, rồi ăn kem.

Lúc về, mẹ ngồi sau xe hỏi “Bắp Cải ơi, ngày mai con đi học nha.” Bắp Cải im lặng.

Mẹ tưởng con không nghe, hỏi một lần nữa lớn tiếng hơn.  Bắp Cải cũng im lặng.

Mẹ hỏi lần thứ 3, vẫn thế. Mẹ biết con làm lơ.

Ba nghe vậy hỏi sang chuyện khác. Bắp Cải vẫn trả lời nhanh nhẹn ngon lành.

Ba lại nói “Bắp Cải ơi, ngày mai con đi học nha.” Lại im lặng. Hai vợ chồng nhéo nhau, thằng con nó cố tình làm lơ thiệt rồi.

Những sáng hôm sau, Bắp Cải ngủ dậy chưa mở mắt đã rên rỉ “Mẹ ơi Cải đi học rồi, Cải không đi học nữa đâu”.

Mẹ cũng làm lơ. Rồi mẹ dụ dỗ: “Hôm nay có ba mẹ chở con đi”. BC liền trả lời ỏng ẹo “ba mẹ chở con tời trường Ông Sao (Ngôi Sao), ba mẹ đi mất tiêu”. Nghe mà thương quá chừng.

Dù miễn cưỡng nhưng cuối cùng con cũng chấp nhận thay quần áo, mang ba lô đến lớp. Đi học cũng như một việc “chẳng đặng đừng” mà thôi.

Rồi mẹ sẽ nhìn thấy ánh mắt con rạng ngời mỗi khi được mẹ đón về!

16-DSC_1755

Bắp Cải lúc 25 tháng tuổi

Bắp Cải của mẹ, mẹ mượn lời của ba con để mô tả con trai của mẹ trong giai đoạn này “ba không nghĩ một đứa trẻ gần 27 tháng tuổi lại có thể biết nhiều đến thế”!

Còn mẹ, mẹ chỉ muốn ghi một dòng ngắn ngủi “Mẹ enjoy con từng ngày. Dù đôi khi có chút mệt mỏi vì chăm con, nhưng cảm xúc đem lại thì quá tuyệt vời”.

Con đã đi học được một tháng rồi. Ở tuổi này, đi học là để làm quen với môi trường có cô giáo, có bạn bè, để con đỡ bỡ ngỡ chứ không mong con học hành gì nhiều. Mẹ chỉ cần con ngoan, biết chơi với bạn bè. Mẹ rất yên tâm khi con hòa đồng khá nhanh, dù vẫn còn vẻ miễn cưỡng khi đi học mỗi sáng. Khi mẹ bảo, Bắp Cải đi học nha, thì con bảo với giọng ngọng nghịu, con đi học rồi mà, con không đi học nữa đâu, con đi ăn sáng… Thương ghê à.

Có lẽ, quãng thời gian con chưa biết nói là lúc con input mọi thứ xung quanh. Đến khi con biết nói sỏi thì ba mẹ có nhiều ngạc nhiên lắm. Con nói ông trăng đi theo Bắp Cải rồi (một phát hiện mới hả con), hay mẹ xích ra cho Bắp Cải ôm ba, hay rất nhiều thứ tình cảm khác. Hihi.

Ở tuổi này, con thể hiện niềm đam mê với các loại xe, đặc biệt là xe lửa. Con say sưa những chiếc xe lửa to ở sân ga. Thấy Bắp Cải ngáp, ba bảo mình về ngủ nha con. Bắp Cải trả lời rằng xe lửa đi mất tiêu, Bắp Cải (sẽ) về nhà ngủ…

Có những lúc con “ba gai” thấy ghét. Là khi con biết mình làm sai, nhưng con vẫn cố làm, rồi lén nhìn thăm dò ý ba, có khi nhìn ba … cười ruồi, xem ba xử lý việc xấu này ra sao. Hihi.

Sắp được nghỉ lễ 30.4 rồi. Nhà mình lại có những ngày nghỉ thật vui cùng con trai của mẹ. Rồi mình sẽ cùng nhau chào đón một tháng Năm thật đặc biệt, con nhé.

Yêu các con của mẹ.

Ăn kem ở nhà ga

Bạn ấy (*) viết status trên fb rằng bạn rất tiếc vì để thất lạc một cuốn sách yêu quý mà không tìm ra hay mua lại được. Cuốn sách ấy đã làm thay đổi cuộc đời bạn.

Cuối tuần đi nhà sách, mình tìm thấy cuốn sách ấy một cách dễ dàng. Mua 2 cuốn. Sáng nay chuyển nhanh ra Hà Nội cho bạn ấy một quyển với phí cao hơn tiền mua sách.

Đó chỉ là một cuốn sách nhỏ với những câu chuyện rất đẹp và xúc động về cuộc sống.

Có những câu chuyện rất ngắn nhưng lại gợi cho mình nhiều cảm xúc, như câu chuyện về hai anh em thằng ăn mày: một thằng bé ngồi sau xe mẹ vô ý làm rớt cái bánh kem. Thằng ăn mày anh nhanh tay chộp được trước khi nó rớt xuống. Thấy thằng bé trên xe khóc thét đòi bánh, thằng anh vội chạy theo trả lại. Bỗng người mẹ quay đầu lại mắng con “bỏ đi, dơ rồi, mẹ mua cho cái khác”, rồi ném cái bánh xuống đất. Thằng anh ngẩn người một hồi rồi chạy tới chỗ em trai đang đứng, xòe ra bốn ngón tay còn dính kem “anh cho em bốn ngón”. Sau đó nó mút ngon lành ngón út.

Chợt nhớ một câu chuyện đã xảy ra rất lâu, ngay trước mắt mình.

Hai anh em đang tung tăng trên đường, vừa đi vừa hí hửng mút chung một que kem. Có lẽ vì bất cẩn, một đứa lỡ làm rơi que kem xuống đất. Vì là đường bụi nên que kem bị dính đầy đất. Thằng anh hơi bối rối, nhìn quanh thấy vũng nước đọng trên đường, nó nhanh tay lấy que kem nhúng xuống rửa sạch đất, rồi anh em chia nhau mút tiếp. Mình đứng sân nhà nhìn ra, chưa kịp phản ứng gì thì bọn chúng đã tung tăng đi mất, vừa đi vừa tiếp tục chia nhau que kem. Chắc hẳn đó là cây kem ngon nhất trong cuộc đời của chúng.

Bạn sẽ nghĩ gì khi nghe những câu chuyện tương tự như thế này? Thương cảm, yêu mến hay phẫn nộ những hành vi xấu? Cho dù như thế nào, cho dù bạn có biết hay không, thì cuộc sống vẫn luôn tồn tại những điều rất đẹp!

Vì “tất cả là cuộc sống” – như tựa đề cuốn sách ấy.

(*) Bạn ấy chỉ là một cô bé 21 tuổi và mình chưa gặp mặt lần nào.

26 tháng tuổi, Bắp Cải đi học.

Để con làm quen với trường học “đầu tiên” trong đời, ba mẹ dẫn con đến trường chơi vào những thứ 7 cuối tuần. Con thích lắm, cứ như vào khu vui chơi giải trí. Con hớn hở leo cầu tuột, rồi chạy thử hết tất cả các xe trong sân trường. Cô giáo tròn mắt ngạc nhiên khi thấy con phóng xe ào ào điệu nghệ. Thiệt ra Cải ở nhà cũng thường xuyên “biễu diễn” khiến ba mẹ nhiều phen hoảng hốt.

Trường học của còn quan trọng hơn chỗ làm việc của ba, của mẹ. Không chỉ có con làm quen trường học mà có … cả nhà mình kéo đến chơi (đến thăm) hehe. Tuần trước ông bà ngoại lên cũng tranh thủ cùng ba mẹ chở con đến trường. Sáng nay lại có ông bà nội và ba mẹ đưa con đi học. Bà nội còn thụt thò ngoài cổng không muốn về. Bắp Cải là cục cưng xịn của cả nhà đấy nhé.

Buổi học đầu tiên diễn ra khá vui vẻ. Con trai của mẹ vốn tính dạn dĩ mà. Mẹ nghe kể là khi cô giáo tắm cho con, con ngần ngại lấy tay … che chỗ ấy (hihi). Giờ mẹ mới hay là em bé hơn 2 tuổi đã biết mắc cỡ rồi. Cải khá ngoan, vừa vào lớp đã biết cúi đầu chào cô, tự cất dép ngay ngắn và còn nhớ cất bộ đồ mới thay vào balô. Mẹ còn nhớ lúc nhỏ con đã biết giúp mẹ cất dép khi mẹ về nhà. Thật là dễ thương.

Ngày học thứ 2 con cũng ngoan. Đang chơi mà chợt nhớ ra ba mẹ đã đi làm. Con mếu mếu đôi chút “Má bỏ Cải…”. (hihi).

Ngày thứ 3. Khi bye bye mẹ, con cũng phụng phịu đôi chút như vẫn vẫy tay tạm biệt. Không vòi vĩnh, không đòi la, mà chỉ có vẻ tiếc nuối như lúc chia tay mẹ và ba đi làm hàng ngày mỗi sáng.

Chẳng biết những ngày sau con thế nào, nhưng giờ mẹ cũng yên tâm hơn. Con sắp làm anh hai rồi, phải cứng cáp và man-lì hơn chứ.

Bắp Cải của mẹ đi học giỏi nhé. Mẹ thương con. Mi con cái, chụt chụt chụt.

(Để rảnh rang, mẹ viết tặng Bắp Cải một bài thơ nhân sự kiện quan trọng này nhé hehe)

Em bé lém lỉnh giờ đã đi học :)

Em bé lém lỉnh giờ đã đi học :)

Photo: Những ngày học đầu tiên của con. Cả nhà chộn rộn nhưng vui lắm.Từ hôm đi học, cảm thấy con lớn hơn ra.Có ai thấy Bắp Cải tự lựa đồ mặc đi học đẹp không nè?

Mới ngủ dậy ba mẹ đã nhắc nhở “đi học đi học”. BC tự chọn đồ mặc ;)

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.