(Viết cho con. Lâu rồi chẳng viết gì cho con, cảm giác thiếu thiếu, thèm thèm, như đã lâu ngồi trong xó nhà, thèm đi chơi, thèm lang thang. Rồi có cảm giác đói chữ, đói cảm xúc, đói tình yêu… Thật ra, ba mẹ con cái vẫn mặn mà, vẫn thắm thiết, nhưng quãng thời gian nào được mẹ viết cho con, thì giai đoạn đó mẹ nó cảm thấy nhớ nhiều hơn, và thương nhiều hơn)

Ngày 16.9.2014. Con trai đã được gần 3 tuổi 8 tháng. Bé Mây xinh xinh gần 16 tháng.

Đã 3 hôm liên tiếp mẹ có việc riêng nên không về với Mây buổi trưa. Bà nội kể, Mây ở nhà cứ gọi má ơi má ơi, nhất là lúc vừa thức giấc. Nghe mà cảm động quá chừng. Mà cũng lạ, chỉ mới chia tay con buổi sáng, đến chiều đã gặp lại con, chỉ trong quãng thời gian ít ỏi đó cũng đủ để mẹ thấy con lớn hơn, lớn hơn trong cả thể xác và cử chỉ, cách đi đứng. Thật ra, người ta thay đổi từng giây từng phút mà không nhận ra, cho đến khi thời gian đủ lâu, khi có dịp ngồi lại xem tấm hình cũ mới biết mình thay đổi. Nhưng với người mẹ thì không, người mẹ luôn cảm nhận những thay đổi nhỏ nhất từ những đứa con của mình, rõ nhất là lúc con không được khỏe, hoặc chỉ mới hơi ấm đầu một chút. Thời gian này mẹ chẳng còn nhiều sữa nữa đâu, mẹ chẳng còn là nhu cầu chính cho cái bụng con nữa. Nhưng mẹ sẽ vẫn tranh thủ về chơi với con khi mẹ còn có thể, cho ngày bớt dài và đêm bớt ngắn!

Bắp Cải thương yêu,

Mẹ thương con trai lắm. Đang được ba mẹ cưng như trứng mỏng, bỗng nhiên có cái trứng mỏng hơn xuất hiện, thể là cái trứng mỏng ấy bỗng biến thành kẻ-phải-luôn-nhường-nhịn bất đắc dĩ. Hai anh em tranh giành nhau cái gì, mình to khỏe hơn, mình sắp thắng. Thế mà ở đâu ra cái giọng nói văng vẳng khắp nơi, con lớn rồi, con phải nhường em chứ. Có khi con nghe lời, nhường cho em với vẻ hết sức miễn cưỡng, cũng có khi con cũng quyết chiến tới cùng để nhận lại kết quả là “Bắp Cải chẳng ngoan”, “mẹ sẽ mua đồ chơi khác cho Mây đẹp hơn”… Cảm giác nào cũng thật là khó chịu, con trai nhỉ?

Dạo này con trai nói chuyện rất giỏi. Con thường dặn dò mẹ mỗi khi mẹ chở ra đường. “Má ơi, má đừng đi đường này nha/Sao thế con?/Đường này có đám ma?/Thì sao con?/Đám ma có ghi là đừng đi đường này đó, má thấy không?/ Ừ, mà con biết đám ma là gì không?/Là có người chết đó má/Con biết người chết là sao không?/Con hổng biết (tỏ vẻ ngây thơ ngây thơ)”. Mẹ nó im ru, chẳng muốn giải thích gì thêm. “Má ơi, má thắt dây an toàn cho con nha/Mẹ giả bộ hỏi lại, chi vậy con?/ Để lỡ má thắng xe con không bị té”. “Ba ơi, ban ngày tại sao trời sáng vậy ba?/Vì có ông mặt trời chiếu sáng đó/Sao ban đêm trời tối thui?/Vì ông mặt trời đi chỗ khác, ổng chiếu sáng chỗ khác/lúc đó mặt trời chiếu sáng ông trăng nên trăng sáng, phải không ba?” Cứ thế, mỗi ngày có nhiều thêm những mẫu đối thoại ngắn ngắn mà dễ thương, mẹ chẳng nhớ hết.

Sắp tới có thể mẹ có chút ít thay đổi, mẹ sẽ khó về buổi trưa cùng bé Mây hay tranh thủ đón con trai vào buổi chiều như mọi khi. Nhưng dù có làm gì đi  nữa, mẹ vẫn luôn dành cho con nhiều thời gian nhất có thể. Mẹ chỉ đơn giản nghĩ rằng, con cái cần cha mẹ nhiều nhất trong giai đoạn này. Và cũng chính thời gian này, cha mẹ mới có được những đứa con trọn vẹn. Bởi khi lớn, những đứa con như những chú chim non đã trưởng thành, sẽ bay xa, có cuộc sống riêng, một tổ ấm mới… Lúc đó có muốn bận rộn, muốn lo lắng, muốn chở che cũng không cần thiết nữa. Ba mẹ chỉ là người dõi theo con và quanh quẩn một tình già! Hai cái mặt già nhìn nhau, rồi lại phải tính chuyện gì chơi cho nó bớt nhàm chán :)

Con trai con gái, mẹ yêu con. Cầu mong tất cả những đứa trẻ trên trái đất này đều được yêu thương, chỉ cần một tình yêu trong trẻo thuần khiết như bất cứ người cha mẹ bình thường nào dành cho con cái. Vì trẻ con là để yêu thương!

P.s Ba chụp hình các con nhiều lắm, mà khi cần thì mẹ chẳng có sẵn để up lên minh họa cho nó sinh động.

22-DSC_4148

Sáng nay mẹ đưa anh trai Bắp Cải tới trường, cô giáo thì thầm thì thầm, mẹ ơi, hôm qua bắp Cải tâm sự với cô thế này, cô ơi, con buồn quá, mấy bữa nay mẹ đón con về trễ quá. Hehe, anh chàng có nói gì với mẹ đâu, làm mẹ cứ tưởng con thích nấn ná ở lại trường trễ chút để có thể chơi thoải mái trong sân khi không có bạn giành. Vậy là từ nay mẹ lại phải tranh thủ đón con sớm hơn, rồi thế nào con cũng hỏi, mẹ ơi, giờ mẹ còn vào công ty nữa không? Và mẹ sẽ không được nghe giọng con trai phấn khích “yeye, con thích quá, con thích quá” khi mỗi khi mẹ về luôn với con. Thì thôi, mình sẽ cùng thương lượng chuyện này rõ ràng trước khi con vào lớp, con trai nhé.

Đánh dấu một cái mốc đáng nhớ, ngày 15.08.2014, có cô gái nhỏ đã biết đi. Chẳng phải là bước đi chập chững đâu nhé, mà em bước rất vững chắc. Thoạt đầu em nhún nhảy trên chiếc giường êm ái, rồi tự leo xuống sàn, đi tới đi lui. Rồi cứ thế mẹ cho em xuống nhà dưới, em bước chân rất thoải mái, cứ như đã biết đi tự lâu lắm rồi. Mẹ hoàn toàn muốn em tự đi, không tỏ vẻ nâng đỡ em gì cả. Chỉ có thằng anh lại vui mừng quá mức, vừa đi theo vừa vỗ tay “hoan hô, bé Mây cố lên, bé Mây cố lên”. Chính sự cổ vũ hơi quá của thằng anh làm con bé hơi căng thẳng. Ngày cuối tuần chẳng có gì dễ thường bằng hình ảnh đứa nhỏ mới biết đi và đi loanh quanh mãi trong nhà. Cũng chẳng có gì đáng yêu bằng hình ảnh thằng anh cũng bé tí tẹo vỗ tay cổ vũ em gái mình như thể là mình chững chạc lắm rồi.

Có một điều làm mẹ vui sướng lắm, sướng lâng lâng, sướng âm ỉ, sướng từng ngày, là con gái đã biết nói, biết nghe và hiểu lời người khác nói. Bé Mây biết nói từ rất sớm. Bắp Cải đến 16 tháng mới bắt đầu nói từng tiếng một, thì bé Mây đã biết nói những từ đầu tiên từ lâu lắm rồi. Em gọi biết mẹ, gọi ba rành rọt, em biết gọi con chó, con gà, con bò, “rửa tay”, “đi chơi”, hay đuổi con chó “đi ra đi ra”. Ít ra là con gái đã biết biểu lộ cảm xúc của mình rất rõ ràng, bằng cách này hay cách khác. Mẹ mừng vì con chẳng còn là cái cục để đâu nằm đấy. Mẹ thường ngắm hai đứa nhỏ ngồi chơi, nằm chơi, hay cùng ngủ cạnh nhau, cùng tạo dáng rất giống nhau khi ngủ, dễ thương lắm. Giá như mẹ có thể chụp hình thật đẹp, để chụp những khoảng khắc ấy cho con.

Có một điều nữa mà em gái cũng hoàn toàn khác xa anh trai Bắp Cải, anh trai ăn dở mà mau lớn, em gái ăn dễ dãi hơn mà chẳng thấy lớn! Cứ bé tẹo như cái kẹo, như một cái nụ hoa nhỏ xíu, như cái ngón tay út, út tẹt trong nhà. Thì đúng rồi, út mà!

Hình như trong tia nắng sớm có chất khiến người ta vui vẻ. Hôm nào mẹ và con cùng nhây nhây dưới nắng, cùng ngắm cái lá, cái cây, là hôm ấy mẹ thấy dễ chịu trong lòng. Nó cho thôi thúc mẹ phải ghi lại thật nhiều hình ảnh các con ngày bé thơ.

Copy of Copy of 2

Không đề 3

Hồi nhỏ, tôi thích bài hát “niềm vui của bé”, bài hát thật hay giàu hình ảnh về miền núi rừng tươi đẹp, sinh động và tất nhiên là rất hạnh phúc.

“Khi ông mặt trời thức dậy, mẹ lên rẫy, em đến trường, cùng đàn chim hòa vang tiếng hát….”

Hay và đẹp quá phải không, miền núi rừng xinh tươi, yên bình. Tôi luôn có nhiều cảm hứng với miền cao trong trẻo như vậy, hơn là với các bãi biển.

Khi lớn hơn, có dịp trong các chuyến rong ruổi khắp miền Tây Nguyên, dọc miền cao Tây Bắc, thì đại ngàn trong mắt tôi không hẳn chỉ là đẹp, là thơ mộng, mà rõ hơn hết, là NGHÈO, con người nơi đây quá NGHÈO.

Người ta bỏ quên đại ngàn, bỏ quên cộng đồng mà người ta nhận là “đồng bào” trong các huyền sử lừa mị. Nhưng, không chỉ là bị bỏ quên, “đồng bào” không có được điều kiện và gần như BỊ TƯỚC ĐOẠT!

Chúng ta đang nói những điều to tát, về văn minh, về dân chủ về kinh tế này nọ. Chúng ta đang nói về hội nhập, về bao nhiêu điều lung linh. Nhưng, hãy ngước nhìn lên vùng cao, trẻ em đang đói ăn từng bữa, mặc không đủ che thân chứ đừng nói đến đủ ấm, và mới hôm trước cây cầu treo cũng dễ lấy đi mấy mươi con người, và hôm nay học sinh, cô giáo qua suối chảy xiết đến trường bằng cách chui vào… bao nylon !?

Nhìn vào đó, người ta thấy gì? Đó là NGHÈO ĐÓI, là LẠC HẬU và MÔNG MUỘI.

Thế hệ chúng tôi được “dạy” từ bé, đất nước ta anh hùng quê hương ta rừng vàng biển bạc.

Không! Đừng! Xin đừng nói với con tôi, cháu tôi như thế nữa. Hãy nói với chúng, đất nước ta còn nghèo, quê hương ta rất khó khăn vì đã phải kiệt sức trong suốt hơn thế kỷ chiến tranh và nửa thế kỷ “mơ ngủ”. Hãy nói như thế, đất nước này sẽ có cơ hội với sức mạnh từ động lực mạnh mẽ để thay đổi, bằng trí tuệ và niềm tin.

(18.3.2014)

Chợ Cũ

Giữa chợ Cũ có gốc cổ thụ to, rợp bóng. Tôi không biết cây bao nhiêu tuổi. Nhưng chắc hẳn đã rất già, gốc cây to, râu tua tủa, rễ cây ăn sâu tràn khắp mặt sàn của kiosk kề bên và lá thì nhỏ xíu. Cây càng nhiều tuổi lá càng nhỏ xíu.

Hồi nhỏ, gặp những hôm mát trời, ông ngoại cao hứng thường đón xích lô máy dẫn tôi ra chợ Cũ. Khoảng giữa chợ trước kia là khu nhà người Hoa, nói tiếng Quảng Đông, hầu hết là buôn bán bánh kẹo và mỹ phẩm, khách khứa lai rai. Đông nhất là quán cafe của ông già chỉ thấy mặc áo ba lỗ, quán có đặc sản là món xíu mại ngon nhất thế giới. Với tôi, ở đây, ở khu chợ này cái gì cũng hay ho, hấp dẫn. Tôi nhớ, cafe ở đây thật đặc biệt, giờ chẳng còn tìm thấy ở đâu, cafe kho đổ ra dĩa rồi húp cái rột, thiệt đã! Có lẽ, tôi thích cafe từ những lần đi theo ông như vậy.

Trong quán nhìn ra, khoảng sân nhỏ rợp mát bóng cây.

Gốc cổ thụ nhiều năm vẫn lặng lẽ đứng đó, lặng lẽ chứng kiến bao đổi thay, bao nhiêu thế hệ đã vụt qua. Rồi mới hôm qua, người ta muốn dẹp bỏ khu chợ lịch sử vì…nhếch nhác, vì mất mỹ quan đô thị (?). Vài lưỡi cưa dễ để kết thúc gốc cổ thụ già nua có lẽ là cách người ta muốn thể hiện quyết tâm xóa bỏ ngôi chợ có lịch sử lâu đời nhất Sài Gòn, tiền thân của chợ Bến Thành, vốn được người xưa gọi là chợ Mới…

(27.03.2014)

ChoCu

Không đề 2

Ngồi trên xe buýt, thấy ai cũng có cái tai nghe lủng lẳng, chắc là nghe nhạc, già trẻ đều có, không nghe cũng vắt ngang tai.

Nhớ hồi nhỏ, các thiết bị nghe nhìn là hàng xa xỉ, thèm muốn. Dù là ở Sài Gòn, nhà nào có cái tivi, đầu máy thì thật là sang. Tối tối sáng đèn, cả xóm xúm lại như xem hát, dù chỉ là tivi đen trắng.

Nhớ hồi lớp 3, nhà thằng bạn thân có cái tivi màu “nghĩa địa”, vậy mà mìnhlại vui như tết mấy ngày trời

Mấy năm sau, ba tha ở đâu về cái tivi cũ mèm, hiếm khi nghe rõ tiếng, hình thì cứ chạy lên chạy xuống, lâu lâu chỉ còn một đường ngang, vỗ ầm ầm mấy cái thì bình thường lại Mở tivi này thì mấy bóng đèn bán dẫn phía sau sáng rực, đọc sách được luôn Vậy mà tivi này cũng chứng kiến được kỳ tích đội Đan Mạch vô địch mùa Euro 92. Sau đó thì nó nghỉ hưu.

Vài năm nữa, má tha về cái cat-xet Sony 2 hộc băng thật là lung linh, dù là đồ cũ nhưng nó có lẽ là cái máy điện tử có nhiều cảm xúc nhất. Âm thanh hay nhất thế giới, chức năng chắc phải là hiện đại nhất thế giới, hồi đó mình nghĩ vậy Cũng cái tật táy máy mà xóa hết hai cuộn băng tuyển, thay vào đó là ghi âm tiếng chó sủa, mèo kêu, tiếng om sòm ngoài chợ Bà Bầu

Từ khi có cái máy, ngày nào cũng nghe nhạc. Chỉ lòng vòng 3, 4 cuộn băng sến của Làng Văn và đặc biệt là nhạc Trịnh Công Sơn của Phương Dung hát. Nghe đến thuộc lòng, nghe thấm vào máu, nghe nhiều, nghe đi nghe lại thành yêu nhạc Trịnh, rồi đọc về Trịnh Công Sơn và yêu mến.

Ngày này 13 năm trước, báo chí tràn ngập tiếc thương ông, những người yêu nhạc ông chẳng hẹn mà thành hàng dài đến tận nhà thờ Đức Bà để tiễn ông 1 nén hương. Hôm đó, tôi cũng ra, một không khí khó diễn tả.

PS: nhạc Trịnh hay, tôi thích nhưng thật tình không nghe được quá 5 bài liên tục đặc.biệt, Khánh Ly mà hát thì không nghe nổi, có ai vậy không?

Bắp Cải!

Mấy hôm nay anh chàng Bắp Cải luyện chụp ảnh bằng điện thoại của ba mẹ. Tưởng chơi thôi, ai dè anh ta có ý đồ.

Tối cuối tuần, trên giường ngủ, anh ta thủ thỉ

- Ba lấy điện thoại coi hình Cải chụp đi ba

- Bắp Cải chụp hình đẹp hông ba?

- Đẹp.

- Đẹp hả ba?

- Đẹp quá à..

- Mai mốt sinh nhật ba tặng Cải máy chụp hình nha ba, máy màu đỏ nha ba, con thích máy màu đỏ à.
- Tặng con máy chụp hình chi vậy?

- Con chụp hình ba, má, Mây. Chụp mà, chụp ông nội, chụp bà ngoại, ông ngoại nữa, chụp con Bean với La luôn. Chụp tùm lum luôn nữa đó ba…

Quảng cáo vài tác phẩm của BC trên điện thoại ba BC, mọi người coi sao

Mẹ Khoi Nguyen chuẩn bị xiền, máy ảnh màu đỏ!

BC chup

Tối nào chờ xe về tôi cũng thấy chị đứng ở đó, chị bán bánh dạo trên chiếc xe máy cũ. Quanh bến xe buýt, xô bồ, nhốn nháo, ồn ào, người ta bán đủ thứ, tôi cũng chẳng mấy quan tâm ai, chỉ cắm mặt vào điện thoại hay cái kindle.

Bỗng xung quanh ồn ào hơn, nhốn nháo, tiếng la, tiếng chạy. Công an và trật tự phường! Rồi chiếc xe buýt quen thuộc vừa tới. Ai nấy vội vã, chen chúc lên xe. Chưa yên chỗ tôi nghe rõ tiếng càm ràm chửi rủa của bà ngồi hàng ghế trên, miệng thì đang nhai dở cái bánh bông lan. Tiếng chửi không tiện viết lại, số là chị bán bánh lo chạy công an, chưa kịp thối bà ta 15 ngàn, rồi xe buýt tới bà ta phải lên xe và chửi chị là gian manh, lợi dụng tình hình bằng lời tục tĩu khó nghe.

Xe lăn bánh, nhanh chóng ôm bùng binh Bến Thành, rồi tới trạm gần nhất trước cổng KS New World, cửa mở, chị bán bánh hớt hãi lên xe tìm gặp bà khách trả tiền, rồi vội vã xuống. Không còn tiếng càm ràm, xe vẫn ồn ào, bản tin FM giao thông vẫn ra rả vô hồn, lạc điệu.

Chị bán bánh đã đứng đợi sẵn ở trạm gần nhất để trả tiền.

Hôm nay Sài Gòn có cơn mưa chuyển mùa mát rượi.

(16.4.2014)

tramxebuyt

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.