(Bài trên tạp chí Người Đẹp số 364, 10/2014)

Cuộc sống muôn màu được dệt nên từ những câu chuyện, những thân phận người. Cuộc sống đó có làn da khét nắng, có tiếng rao, có những giọt nước mắt lăn dài và có cơn mưa chuyển mùa mát rượi…

Giọt nước mắt lăn dài

Bến xe đêm đông đúc chờ đón những chuyến xe muộn. Người và xe đan vào nhau, chật chội, hỗn độn, mệt nhoài. Ngoài kia, dòng xe bất tận nối đuôi xoắn theo vòng xoay trước cửa Nam chợ Bến Thành.

Ngồi kế bên tôi, một anh trạc bốn mươi, đen và khét nắng. Anh ôm phía trước một khay nhựa kềnh càng. Anh bán đĩa CD dạo. Tôi đã để ý anh khi ở nhà chờ xe, hành vi hơi lạ, bất thường, miệng cứ mấp mấy nói gì không nghe rõ. Tôi lấy sách ra đọc và ái ngại đưa mắt nhìn sang. Miệng anh ta vẫn không ngừng mấp máy và tôi thấy anh đang khóc. Khóc thật sự, mắt ướt nhòa, những giọt nước mắt lăn dài ướt cả khuôn mặt khô nám, dù cho anh hình như đang cố nén vào trong. Tôi buộc miệng hỏi:

- Anh sao vậy?

Không có câu trả lời, tôi cảm thấy câu hỏi mình có lẽ hơi vô duyên hoặc có vẻ không đúng lúc. Rồi anh ta như không nén được, nấc lên từng tiếng. Chẳng hiểu vì sao tôi lại sốt ruột muốn hỏi thăm nên cố gắng:

- Anh bán mấy cái đĩa nhạc hay hay đi.

Vẫn im lặng, rồi giọng nói xen lẫn theo tiếng nấc:

- Chú ơi, má tui ở quê mới chết rồi, tui không về kịp rồi…

Và anh lại khóc như nuốt vào trong.

Tôi không nói được gì, đều thừa cả. Xe vừa tới trạm, tôi lấy vội vài cái đĩa, để lại vài mươi ngàn và xuống xe.

Hôm nay là ngày tai nạn lớn nhất đời anh…

Và có cơn mưa chuyển mùa mát rượi

Tối nào chờ xe về tôi cũng thấy chị đứng ở đó, chị bán bánh dạo trên chiếc xe máy cũ. Quanh bến xe buýt, xô bồ, nhốn nháo, ồn ào, người ta bán đủ thứ, tôi cũng chẳng mấy quan tâm ai, chỉ cắm mặt vào điện thoại hay cái kindle.

Bỗng xung quanh ồn ào hơn, nhốn nháo, tiếng la, tiếng chạy. Công an và trật tự phường! Rồi chiếc xe buýt quen thuộc vừa tới. Ai nấy vội vã, chen chúc lên xe. Chưa yên chỗ tôi nghe rõ tiếng càm ràm chửi rủa của bà ngồi hàng ghế trên, miệng thì đang nhai dở cái bánh bông lan. Tiếng chửi không tiện viết lại. Số là chị bán bánh lo chạy công an, chưa kịp thối bà ta mười lăm ngàn, rồi xe buýt tới bà ta phải lên xe và chửi chị là gian manh, lợi dụng tình hình bằng lời tục tĩu khó nghe.

Xe lăn bánh, nhanh chóng qua bùng binh Bến Thành, rồi tới trạm gần nhất trước cổng khách sạn New World. Cửa mở. Chị bán bánh hớt hãi lên xe tìm gặp bà khách trả tiền, rồi vội vã xuống.

Không còn tiếng càm ràm, xe vẫn ồn ào, bản tin FM giao thông vẫn ra rả vô hồn, lạc điệu. Chị bán bánh đã đứng đợi sẵn ở trạm gần nhất để trả tiền.

Hôm nay Sài Gòn có cơn mưa chuyển mùa mát rượi.

(An Khôi)

ND_Co con mua chuyen mua mat ruoi

Hạt mầm tình yêu

(Bài giới thiệu sách đăng trên tạp chí Người Đẹp tháng 10/2014)

Không có mất mát nào là mãi mãi, nó là một phần không thể tách rời trong cuộc sống. Những mất mát rồi lại đem bạn đến với tình yêu. Khi chịu mở lòng mình, từng nỗi đau mất mát sẽ lột bỏ đi từng lớp khô héo, để lộ ra tình yêu thương tươi mới đong đầy bên trong.

“Nếu cháu đã yêu một lần, cháu sẽ yêu lần nữa”

Đó là đêm giao thừa. Đã một năm trôi qua kể từ vụ tai nạn. Suốt mười ba năm, đây là năm đầu tiên thật sự Annette không có Pasje bên cạnh trong dịp Giáng Sinh và năm mới. Giờ đây, cô đang ở một nơi xa xôi bên bờ Ca-ri-bê, Curacao. Cô muốn trốn tránh. Cô không muốn bị lôi tuột trở lại quá khứ. Quá khứ của cô luôn có Pasje, và luôn luôn chỉ có Pasje.

Cô đến buổi tiệc mừng năm mới tại nhà ông sếp cũ giờ đang là giám đốc chi nhánh Curacao của ngân hàng ING. Cô buộc mình phải đi, buộc mình đối diện với hiện thực, cô cảm thấy dễ chịu hơn với không khí thân mật của những đồng nghiệp cũ. Nhưng đến thời khắc giao thừa, nỗi đau ập đến, tràn ngập, dày vò, khiến cô ngạt thở như người chết đuối, ruột gan như cào xé. Cô thấy sợ hãi, bất lực và ám ảnh. Gần như trốn chạy, cô bỏ ra vườn, ngồi bên hồ bơi ngâm chân xuống nước cố xoa dịu chính mình.

- Nếu cháu đã yêu một lần, cháu sẽ yêu lần nữa.

Tiếng nói ấm áp sau lưng của mẹ ông chủ nhà. Bà đến ngồi cạnh cô, ánh mắt thấu hiểu, đầy trắc ẩn. Cô gục đầu lên vai bà và khóc ngon lành.

Bà đã trao cho cô một hạt mầm, hạt mầm của tình yêu mà cô đã đánh mất.

“Tôi sẽ mang cô ấy trở về!’

Thời gian có trôi qua, có lẽ cô không thể quên đêm đầu tiên nằm kẹt trong rừng. Không còn Pasje bên cạnh, anh đã chết rồi. Cô biết mình cần phải cố xua đi suy nghĩ về Pasje, cô không thể để mình suy sụp. Cô nghĩ về Jaime. Sắp tới đây sẽ là những ngày đầu tiên mà cô không thể liên lạc với Jaime kể từ khi làm việc cùng với anh ấy. Jaime, một người sếp, một đồng nghiệp mà cũng là một người bạn thân thiết. Cô tin là cho đến ngày thứ Tư, nếu cô không liên lạc với Jaime để báo cáo về thị trường và những kế hoạch, Jaime sẽ làm ầm lên, sẽ “đào xới” mọi ngõ ngách trên địa cầu để tìm cô. Niềm tin đó có thể nói là động lực quan trọng nhất giúp cô có đủ “tích cực” để đối mặt với thực tại. Còn bốn ngày nữa là thứ Tư. Cô không thấy sợ, chẳng hiểu vì sao, chỉ là không thấy sợ. Jaime sẽ tìm ra cô!

Không cần chờ đến thứ Tư, sáng thứ Hai cả thế giới loan tin về vụ tai nạn. Không một ai, kể cả bố mẹ cô, tin rằng sẽ có người sống sót sau tai nạn máy bay kiểu như vậy, thậm chí người ta còn chưa xác định được vị trí máy bay rơi. Chỉ duy nhất Jaime có niềm tin mãnh liệt “cô ấy vẫn còn. Annette chưa chết”.

Tối hôm đó, Jaime cùng một cô đồng nghiệp đến căn hộ của Annette để thu dọn một số vật dụng theo yêu cầu của gia đình. Anh chẳng thiết thu dọn gì, chỉ lấy hai chiếc lược, “chắc là cô ấy cần”. Rồi anh lên sân thượng, ngắm nhìn tấm ảnh của cô, và thét lên “tôi sẽ mang cô ấy trở về!’

Năm ngày sau, vẫn chưa có tin tức gì, Jaime đã sẵn sàng visa và vé máy bay đến Việt Nam. Anh ra đi với lời hứa chắc nịch, gần như ngu xuẩn với bố mẹ Annette “con sẽ mang con gái bác về, còn sống và nguyên vẹn”. Mọi người tin rằng anh đến Việt Nam để làm một việc nặng nề: nhận diện thi thể. Nhưng anh từ chối mang theo hồ sơ nha khoa của Annette. Anh chỉ mang theo cho cô chiếc lược chải tóc. Trên chuyến bay đến Việt Nam, cô tiếp viên hàng không tặng cho hành khách bức tượng nhỏ bằng sứ. Ai cũng chọn cho mình một cái. Jaime lấy hai cái, một cho anh, một cho Annette.

Niềm tin của Jaime thật mãnh liệt, không thể lý giải. Và nó hoàn toàn chính xác. Annette còn sống! Người ta đã chuyển cô về Chợ Rẫy. Ngay khi đến, anh tức tốc phóng lên taxi thẳng tới bệnh viện. Anh đã chờ cô cả đêm. Anh không thể chờ đợi bất cứ gì khác nữa.

Anh là người thân đầu tiên có mặt bên cô, giờ nằm đó như một đống xương khốn khổ. Thật nhiều cảm xúc, nhẹ nhõm, trông ngóng xen lẫn sợ hãi. Annette không tin vào mắt mình, Jaime đang ở đây. Cuộc hội ngộ thật sự xúc động.

Anh cùng với chiếc lược mang theo đã bên cô suốt thời gian điều trị ở Singapore. Chiếc lược giúp làm gọn gàng đầu tóc như tổ chim, gỡ bỏ những nhánh cây rừng từ Việt Nam vẫn còn vương trên tóc. Chiếc lược tự nó mang đầy niềm tin và yêu thương.

Hạt mầm nở hoa

Giờ đây, hơn ai hết Annette cảm nhận được mình đã và đang có tình cảm ấm áp từ anh, Jaime. Jaime đã luôn bên cô, nhẹ nhàng, ân cần, ấm áp chăm sóc cô suốt hành trình cô tìm lại cuộc sống. Chính anh đã đồng hành cùng cô trong tất cả những chuyến bay sau thảm kịch đó. Anh bên cạnh và làm mọi thứ để cô vững tâm tiếp tục sống cuộc-sống-bình-thường. Cũng chính anh kiên nhẫn mang cô trở lại công việc thường nhật chỉ sau vài tháng, mà trước đây tưởng chừng cô không thể tiếp tục.

Chỉ vài ngày trước đây thôi, ngày Giáng Sinh, không ai khác ngoài Jaime đã hiểu rõ cô cần gì. Anh đưa cô đến vùng Ca-ri-bê, một nơi để cô có thể vờ như Giáng Sinh vẫn chưa tới

Nỗi đau mất Pasje quá lớn đã đóng chặt tim cô. Tình cảm của cô khô héo, như cánh đồng khô hạn, xơ xác, tan hoang. “Nếu cháu đã yêu một lần, cháu sẽ yêu lần nữa” – lời nói như cơn mưa mùa, nhanh chóng tưới mát tâm hồn cô, tưới mát hạt mầm tình yêu trong cô. Cô nhận ra, cô cần Jaime hơn bao giờ hết. Một tình yêu đẹp như ốc đảo giữa sa mạc, như một linh hồn kẹt trong rừng phải biết vượt qua chính mình, để yêu.

Hai năm sau đêm đó, Annette gõ cửa phòng bà sếp ở Madrid:

- Gì vậy?

- Tôi muốn cưới Jaime.

Hạt mầm tình yêu đã nở thành hoa.

Như những đợt sóng

Buổi sáng hôm ấy, một buổi sáng bên bờ biển Nha Trang thật đẹp và bình yên. Annette đứng trước biển. Những đợt sóng tung mình trắng xóa, thét gào vỗ vào nền đá rồi vô tư quay về lòng đại dương. Sau lưng cô là tòa lâu đài tuyệt đẹp của Dinh Bảo Đại trên mỏm núi nhô ra biển. Mười ba năm trước, Pasje đã chọn một nơi tuyệt vời, hoàn hảo dành cho cô.

Cô nhặt vài viên đá và ném mạnh xuống biển. Tại sao lại là anh ấy? Cô ước Pasje có thể cùng cô chiêm ngưỡng vẻ đẹp của chốn này. Nước mắt cô lăn dài. Cô lại ném thêm vài viên đá nữa, đầy giận dữ và bạo lực. Đã mười ba năm, nhưng tại nơi đây, khi đứng trước biển cảm xúc của cô lại trào dâng cuồn cuộn. Nước mắt nhạt nhòa…

Cô cứ thế lang thang bên bờ biển, rồi đến ngồi bên tảng đá rất lâu, một mình ngắm nhìn những đợt sóng. Nước mắt cứ rơi, lần này là vì Jaime.

Mỗi người chúng ta như những đợt sóng, cứ mãi cuộn dâng theo ý muốn cho đến khi va vào vách đá mới chịu bình thản quay về lòng đại dương. Từng con sóng tự nó ngỡ mang bao nỗi niềm, nhưng cũng chỉ ngắn ngủi tựa kiếp người, sinh ra rồi vỡ tan có khi chỉ là khoảnh khắc. Đợt sóng vỡ tan ngay dưới chân đưa cô trở về với tình yêu hiện tại, đó là tất cả hạnh phúc cô đang ôm lấy trong vòng tay mình, là chồng, là những đứa con. Ngày xửa ngày xưa, có một cặp đôi tên Pasje và Annette, thì ngày nảy ngày nay, Annette ở bên chồng cô là Jaime.

Trái tim ở đâu thì tình yêu ở đó. Hoa vẫn nở ngát hương thơm, hoa tình yêu.

BOX:

Sáng sớm ngày 14/11/1992, một cặp đẹp đôi người Hà Lan có mặt trên chuyến bay chở theo 31 người hướng tới thành phố biển Nha Trang. Họ yêu nhau hơn mười ba năm và đang háo hức chờ đón kỳ nghỉ trăng mật lãng mạn sau 5 tháng dài không gặp. Khi cách đích đến Nha Trang 19 dặm (khoảng 30 km), chiếc máy bay mang số hiệu VN474 đâm vào đỉnh núi, rơi xuống núi rừng Ô Kha, Khánh Hòa. Bóng đen bao trùm. Chỉ có duy nhất một người sống sót – cô gái trẻ người Hà Lan, Annette Herfkens.

Quyển tự truyện “192 Hours – Giành giật sự sống từ chuyến bay định mệnh” (nguyên tác: Turbulence: A Surviving Story) của tác giả Annette Herfkens vừa được First News và NXB Tổng hợp TP.Hồ Chí Minh phát hành tháng 8 – 2014. Trước khi ra mắt bạn đọc Việt Nam, quyển sách đã được đón nhận nồng nhiệt tại Mỹ trong lần ra mắt hồi tháng 1-2014.

 (An Khôi)

Hat Mam Tinh Yeu_Tap chi Nguoi Dep thang 10

Trưa thứ 6 20/06 vừa rồi hai chị em chị Hằng U&I và Nguyên “đội mưa” đến thăm 2 trẻ ở bệnh viện đại học y dược, khoa phẫu thuật tim mạch (hậu quả là giờ đang sụt sịt sụt sịt :()

Hai bé trai cỡ 3 tuổi, một bé (Bé Tre) đã mổ xong lần 2, lần mổ này ổn thì sẽ cần mổ thêm 1 lần nữa. Thấy mọi người và bác sĩ đến, em ngơ ngác nhìn một lát rồi mếu máo khóc. Chắc sợ đau, sợ bị bs chích thuốc nữa đây.

Một bé trai khác ở An Giang thì chưa mổ nên da tím tái, các ngón tay, ngón chân thâm đen, trông rất đau đớn và yếu ớt. Khi được trao số tiền quỹ mình giúp đỡ cho bé, người mẹ trẻ rất bất ngờ và bối rối, không dám nhận…

(Có lẽ lần này bác sĩ Khôi busy quá nên chưa gởi cho mình email thông tin bé cụ thể như mọi khi, chỉ biết là hai bé bệnh tim nặng cần mổ, và nhà e rất nghèo)

Sáng nay một bạn vừa chuyển quỹ 2M. Nghe nói có một khoản đóng góp 6M từ bạn chị Hương nữa, yeye :)

p.s Chị Hằng và một số “đồng bọn” đề nghị sẽ tài trợ sữa cho các bệnh nhi cùng phòng, khi mình đến thăm lần sau. Hoan hô ý kiến rất hay (đúng rồi, mỗi khi cho tiền bé nào đó, các bé nằm giường bên và các bà mẹ đưa mắt nhìn sang, làm mình cũng thương thương và ngại ngại :)) Rất ủng hộ ý kiến tuyệt vời của chị Hằng và các chị em trong phòng.

20June14_3 20June14_6

Trưa ngày 10.7 Ng cùng chị Hằng, Hương, anh Khang và nhóm Cầu Vồng của bạn Quỳnh (Quynh_Phan@jltasia.com) đến thăm 3 đứa trẻ vừa mới mổ xong ở BV ĐH Y Dược.

Bé Bùi Hoàng Duy 3 tuổi (Hóc Môn) đang nằm ở giường ngoài. Bé Duy rất ốm yếu, chỉ 8kg, vết mổ còn mới trên ngực. Hai bé khác là Lý Thị Bảo Trâm, Phan Trung Toàn 16 tháng, Sóc Trăng còn nằm trong phòng hồi sức, đang cách ly. Ng và một bạn được vào trong, thay đồ vô trùng và các đồ dùng khác của bệnh viện, rửa tay sạch sẽ… Nói chung làm đủ thủ tục cần thiết chỉ để nhìn em ít giây. Hai bé chừng mười mấy tháng, bé xíu xiu, nằm lọt thỏm trên chiếc gường to, xung quanh đầy dây nhợ và các thiết bị y tế. Khi Ng ngỏ ý muốn chụp hình cho con thì các cô điều dưỡng vội điều chỉnh lại dây nhợ và sửa lại dáng em một tí, chỉ để “chụp hình cho đẹp”.

Ngoài 3 bé được giúp lần này thì các bệnh nhi được cho mỗi em được cho một phần sữa, vì thế không khí có phần rộn ràng vui tươi hơn các lần trước.

Lần nào đi thăm trẻ về đều nghe ai đó nói rằng cảm thấy cuộc sống mình đang có là rất may mắn. May mắn khi gia đình đang bình an, con cái lành lặn, may mắn vì có điều kiện để đi làm, có thứ gì đó để rong đuổi…

Rất cảm ơn nhóm Cầu Vồng đã cùng tham gia với quỹ Yêu Thương lần này (nhóm bạn góp 8M). Cám ơn chị Hương và chị Hằng đã tài trợ 2 thùng sữa.

Ps. 1:  Mặc dù hai chị không trực tiếp vào phòng cách ly thăm 2 đứa nhỏ mà sao thấy khuôn mặt hai bà chị xanh xám như sắp xỉu thế nhỉ :p

Ps. 2:  Ngồi viết email này mà vẫn còn nguyên cảm giác tức thở, thương mấy đứa nhỏ. Cầu mong bọn trẻ mau lành bệnh <3

Thanks all.

IMAG0584 IMAG0588 IMAG0592IMAG0589

Thứ bảy 2/8 Ng cùng bạn Nhã Uyên và anh Khang đến bệnh viện thăm 3 bệnh nhi nghèo bị bệnh tim.

Mọi người chỉ gặp được bé Nhàn 2 tuổi bị bệnh Down với mẹ bé tại giường bệnh (trẻ bị down thường bị bệnh tim và các bệnh lý khác đi kèm). Bé Mai (10 tháng tuổi) đang nằm phòng hồi sức, bị cách ly, nhưng Ng và Uyên được phép vào thăm. Bé Minh Thư (6 tuổi) đang ở trong phòng mổ (dĩ nhiên là không gặp được bé, mọi người gặp và trò chuyện với người nhà ở bên ngoài).

Tất cả người thân của các bé đều rất xúc động khi nhận số tiền của quỹ mình cho các em. Bé Mai 10 tháng tuổi được ông bà ngoại nuôi dưỡng. Nghe bà ngoại kể khi sinh con chừng 1 tháng, biết con bị bệnh tim thì ba mẹ nó bỏ hẳn con cho ông bà nuôi luôn, bỏ xứ đi làm ăn xa. Bé đau ốm chỉ có ông bà ngọai chăm sóc, ba mẹ nó cũng chẳng đến bệnh viện chăm sóc con. Khi Ng cho bà ngoại bé xem hình vừa chụp bé Mai trong phòng hồi sức, bà chực trào nước mắt, nói thương lắm… Thật buồn là có những người làm cha làm mẹ mà chẳng có tí tình thương.

Cũng rất vui vì trong vòng 3 ngày (30/7-1/8) Ng đã nhận được 16.600.000 mọi người góp cho tháng 8. Một người bạn gái đã chuyển cho Ng 7 triệu để mừng sinh nhật con trai 3 tuổi của bạn, với lời nhắn là muốn thay con gởi tới các bạn nhỏ khác một món quà, cũng như chia sẻ sự may mắn của con với các bạn nhỏ khác. Bạn ấy còn tâm sự rất dễ thương là … để dành bữa giờ :)

Bé Nhàn 2 tuổi_Khánh Hoà_1bé Mai trong phòng hồi sức_1

Với người thân bé Thư 6 tuổi_An giang Trao tiền cho bà ngoại bé Mai 10 tháng_1

Tổng kết quỹ tháng 9: tháng này vừa nhận vừa cho đi “cuốn chiếu”. Kết quả giúp được 3 trẻ em nghèo bị tim và tổ chức một cái trung thu nho nhỏ cho các em khuyết tật. Total là 31,375,000.

———

Dưới đây là một trong những email mà một thành viên nhóm Yêu thương (chị Thanh) chia sẻ.

“Chào cả nhà,

Thứ bảy vừa rồi Thanh đến thăm bé Danh và đóng 10 triệu đồng của Quỹ yêu thương hỗ trợ chi phí mỗ cho bé (xin xem file đính kèm).

Bác Viên chia sẻ thông tin: Bác có mời BS của Malaysia mổ nhưng họ từ chối vì trường hợp khó, phức tạp. Các bác sĩ ở BV mổ thành công và rất vui mừng vì trường hợp của bé là lần đầu tiên tại Việt Nam. Nhiều trường hợp thương tâm lắm, bác sĩ hội chẩn mổ được mà cha mẹ không có tiền, các bác sĩ sẽ bỏ tiền túi hoặc xin thêm nhà tài trợ. Các bác không để cha mẹ đem các bé về.

Bác sĩ thấy bé ổn, hồi phục tốt sẽ cho bé xuất viện và hẹn lịch khám định kỳ để theo dõi pin của máy tạo nhịp tim. Máy tạo nhịp tim có tuổi thọ khoảng 10 – 15 năm.

Bác Viên gọi ba của bé lên khoa hồi sức gặp Thanh. Ba của bé rưng rưng nước mắt tâm sự, em nghe bác sĩ gọi em sợ quá không biết thằng nhỏ có gì ko. Vợ chồng em đã hết tiền khi bé mổ lần đầu tiên. Lần này cô Son (trưởng điều dưỡng của BV) gọi chuẩn bị cho bé mổ lần 2, vợ chồng em không còn khả năng nên xin cho bé về, bữa giờ vợ chồng em mượn tiền của người thân và bà con hàng xóm để ở đây với bé. Cô Son và các bác sĩ bảo không có tiền vẫn mổ, cô sẽ vận động mạnh thường quân.

 Ba của bé gởi lời cảm ơn Quỹ yêu thương rất nhiều.

 Bác sĩ trưởng khoa gởi lời cảm ơn Quỹ yêu thương, nhờ có tụi em cho 10 triệu đồng mới đủ để đặt máy tạo nhịp tim cho bé.

Cầu xin con mau hồi phục tốt để về bên vòng tay cha mẹ…”

P.s Bé Lê Quốc Danh, 14 tháng tuổi, nặng gần 7 kg, quê ở Mỹ Tú, Sóc Trăng. Bé bị bệnh tim phức tạp, đã mổ Double Switch (chi phí ca mổ do một tổ chức từ thiện lo chi phí). Tuy nhiên, sau mổ bé bị biến chứng block nhĩ – thất hoàn toàn (bác sĩ có giải thích thêm nhưng mình cũng không hiểu từ chuyên môn lắm, nên ghi lại y lời bác sĩ). Bé cần phải đặt máy tạo nhịp tim vĩnh viễn, cần thêm chi phí là 50 triệu nữa. Các bác sĩ đã vận động nhiều nơi và hiện tại xin được 40 triệu, còn thiếu 10 triệu nên nhờ nhóm giúp đỡ.

Ngoài ra, tháng 9 còn giúp thêm 2 bé bị tim khác.

Bé Phạm Thị Hải Bình, 5 tuổi. Tổ 6, Thị trấn Đăk Đoa, huyện Đăk Đoa, Jalai. Cháu bị Tứ chứng Fallot đã mổ hai lần. Lần này đã mổ xong nhưng lại bị nghẽn dẫn truyền tim hoàn toàn cần phải đặt máy tạo nhịp vĩnh viên. Khi đến thăm bé đang ngồi chơi thổi kèn, nhìn bé trong hình thấy lớn nhưng thực tế bé rất xanh xao và ốm.

Bé Trần Hồ Ngọc Trân 1 tuổi. KP 5, Đông Hải, Phan Rang-Tháp Chàm, Ninh Thuận. Cháu bị Tứ chứng Fallot, có nhiều mạch máu bất thường cần chụp mạch để quyết định có làm phẫu thuật hay không nên chưa có tài trợ. Bé Ngọc Trân 01 tuổi nhưng cân nặng chỉ có 5,3 kg. Bé đang ngủ trên võng. Nhìn bé thương quá cánh tay, bắp chân nhỏ xíu, da xanh xao. Hình ảnh đó cứ trong đầu của mình đến khi lấy xe chạy trên con đường quen thuộc về nhà mà lại đi nhầm sang đường khác.

Ba mẹ của 2 bé gởi lời cảm ơn tấm lòng của các anh/chị/em và chúc Quỹ Yêu thương ngày càng nhiều vòng tay chia sẻ các bé có hoàn cảnh tương tự.

bé Lê Quốc Danh Bé Danh (Sóc Trăng)

Be Hai Binh Be Ngoc Tran

(Bài đăng trên tạp chí Người Đẹp, chuyên san báo Tiền Phong, số tháng 9.2014)

Có những mảng ký ức tuổi thơ ở thành phố này rợp mát bóng của gốc cổ thụ già nua…

Chợ Cũ

Giữa chợ Cũ ở trung tâm Sài Gòn có gốc cổ thụ to, rợp bóng. Tôi không biết cây bao nhiêu tuổi. Nhưng chắc hẳn đã rất già, gốc cây to, râu tua tủa, rễ cây ăn sâu tràn khắp mặt sàn của kiosk kề bên và lá thì nhỏ xíu. Cây càng nhiều tuổi lá càng nhỏ xíu.

Hồi nhỏ, những hôm mát trời, ông ngoại thường cao hứng đón xích lô máy dẫn tôi ra chợ Cũ. Khoảng giữa chợ trước kia là khu nhà người Hoa, nói tiếng Quảng Đông, hầu hết là buôn bán bánh kẹo và mỹ phẩm, khách khứa lai rai. Đông nhất là quán cafe của ông già chỉ thấy mặc áo ba lỗ, quán có đặc sản là món xíu mại ngon nhất thế giới. Với tôi, ở khu chợ này cái gì cũng hay ho và hấp dẫn. Tôi nhớ cafe ở đây thật đặc biệt, giờ chẳng còn tìm thấy ở đâu. Cafe kho đổ ra dĩa rồi húp cái rột, thiệt đã! Có lẽ, tôi thích cafe từ những lần đi theo ông như vậy.

Trong quán nhìn ra, có khoảng sân nhỏ rợp mát bóng cây.

Gốc cổ thụ nhiều năm vẫn lặng lẽ đứng đó, lặng lẽ chứng kiến bao đổi thay, bao nhiêu thế hệ đã vụt qua. Rồi mới hôm qua, người ta muốn dẹp bỏ khu chợ lịch sử vì nó … nhếch nhác, vì mất mỹ quan đô thị (?). Vài lưỡi cưa dễ để kết thúc gốc cổ thụ già nua có lẽ là cách người ta muốn thể hiện quyết tâm xóa bỏ ngôi chợ có lịch sử lâu đời nhất Sài Gòn, tiền thân của chợ Bến Thành, vốn được người xưa gọi là… chợ Mới.

Một đời cây đó mấy đời người

Thương xá Tax ngày tôi còn nhỏ là  cửa hàng tổng hợp thành phố, riêng tôi thích gọi là cửa hàng thiếu nhi. Bởi lẽ, tôi thích lắm mỗi lần ba má dắt đi chơi ở đây là được ăn bánh kẹo và mua đồ chơi. Dù chỉ là bánh kẹo, đồ chơi đơn sơ thời bao cấp khó khăn, nhưng đó là niềm vui to lớn.

Vui hơn nữa là ra ghế đá công viên phía trước ngồi chơi giữa ba má mà nhai kẹo bánh, mà hóng gió, mà vọc nước ở đài phun dưới bóng hàng liễu bao quanh.

Công viên đó giờ không còn nữa, đài phun nước cũng không còn nữa. Hàng cổ thụ cao ơi là cao đặc trưng trong những bức ảnh Sài Gòn xưa, hàng liễu duyên ơi là duyên bao quanh bùng binh Sài Gòn, tất cả vừa bị đốn hạ. Không còn nữa.

Ở đó, sẽ mọc lên nhà ga ngầm cho tuyến Metro số 1. Vẫn biết phải thay đổi, và thành phố này đã chờ quá lâu cho phương tiện công cộng tiện lợi này. Nhưng chẳng lẽ không có cách nào khác để giữ lại hàng cổ thụ cả trăm tuổi?

Một đời cây đó mấy đời người. Trưa nay, nơi đó nắng như gay gắt hơn và mưa xối xả tuôn.

Tôi tiếc ghê gớm, xót cả dạ.

5

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.