HẸN CÙNG ANH

Lại hẹn cùng anh một ngày gần rỗi rãi,
Mình bỏ sau lưng những bận bịu thường ngày.

Mỗi đứa mình một con ngựa sắt,
Lang thang phố,
Hay dạo dưới hàng me trên đường xưa em thường đi học.

“Người Sài Gòn” lại có dịp dắt em ăn,
Những món ăn đầy ắp tuổi thơ,
Mà nay không chỉ là kỷ niệm của riêng anh nữa.

Là cafe,
Là hiệu sách,
Là quán cóc,
Là vài tấm hình kỷ niệm,
Là nhảy cẩng sung sướng của em chỉ vì những niềm vui rất nhỏ,
mãi ham chơi quên cả đường về.

Em hẹn cùng anh nhé,
Để “bọn chúng” ở nhà 
Mình lang thang…

Mai nhỉ? ;)

08.11.2013

1461612_10200689157022580_1061899311_n

Hôm nay giỗ nội, trưa tranh thủ về chùa thắp nén nhang, ăn bữa cơm chay.

Ngồi ở góc quen thuộc trên chánh điện. Gió mát rượi dù nhìn ra nắng chang chang. Không gian yên tĩnh, tịch mịch, không cả lời kinh, tiếng kệ, nghe rõ cả những suy nghĩ của chính mình.

Rồi văng vẳng, rồi mỗi lúc một gần, tiếng đưa tang. Não nề, ngột ngạt. Không gian yên ắng, tịch mịch biến đi mất, mọi thứ trở lại rất thật. Trước mắt, xung quanh tôi, người ta đang thành khẩn cầu xin, lầm rầm cầu nguyện.

Người ta tìm đến những nơi cho là linh thiêng này, phần đông cầu tìm cho mình một cái gì. Hoặc xin một cái gì cho ngày mai. Hoặc than khóc hối tiếc cho ngày hôm qua. Hoặc ê a tụng đọc và rồi tin rằng mình sẽ được giải thoát.

Đức Phật không bao giờ dạy như vậy cũng chẳng từng hứa hẹn như vậy. Bao nhiêu là pháp môn, chẳng có pháp môn để cầu xin. Các bậc Thầy bao đời nay luôn chân thành nhắc: phải TU TẬP, làm lành, lánh dữ, thanh lọc tâm ý. Chỉ vậy thôi, đơn giản vậy thôi mà phải bao nhiêu đời kiếp tu hành?

Con người, với bản năng sinh tồn, luôn hướng về tương lai tốt đẹp, hoặc nhìn lại quá khứ cùng với những bài học đau thương, kinh hãi hay những hoài niệm đẹp đẽ. Còn hiện tại đang bị cuốn đi theo thời cuộc và vùi lấp theo với những mong cầu kia. Niềm mong cầu dẫn người ta đến với niềm tin ở 1 đấng siêu việt, có khi mù quáng, tôi nghĩ vậy…

Có một cách thật tuyệt vời, đơn giản là hãy cho phép mình trở về trọn vẹn ngay giây phút này, ngay ở đây. Trong sự tu tập, hãy thực tập với những gì ra với chính ta ngay trong lúc này, với tất cả cảm xúc, và với cả những bất an của mình.

Cuộc sống của chúng ta có bao giờ tách khỏi hay khác hơn những gì đang diễn ra trước mắt, trong tâm thức và ngay bây giờ…

Đức Phật đã dạy như vậy trong Kinh Người Biết Sống Một Mình (Trung Bộ kinh)

Đừng tìm về quá khứ
Đừng tưởng tới tương lai
Quá khứ đã không còn
Tương lai thì chưa tới
Hãy quán chiếu sự sống
Trong giờ phút hiện tại
Kẻ thức giả an trú
Vững chãi và thảnh thơi.
Phải tinh tiến hôm nay
Kẻo ngày mai không kịp
Cái chết đến bất ngờ
Không thể nào mặc cả.
Người nào biết an trú
Đêm ngày trong chánh niệm
Thì Mâu Ni gọi là
Người Biết Sống Một Mình.

Tôi nghĩ, không phải hoàn toàn không được nghĩ đến tương lai, quá khứ. Bạn có quyền làm vậy, chỉ là đừng để bị trói buộc vì nó. Bạn có thể ngồi uống tách trà chánh niệm mà nhớ về quá khứ, hoặc tính chuyện tương lai. Hãy nhớ, là phải chánh niệm và có mặt trong việc đang làm.

Bạn có đủ chánh niệm để thấy mây bay, thấy bầu trời xám xịt chuyển mưa, thấy bông hoa vừa nở và cơn gió mát vừa thổi qua đây?

10245288_694904367199530_194869983_n

(Thương tặng em bé Mây và Bắp Cải)

Sài gòn những ngày tháng 4 nắng cháy,
cháy thịt cháy da,
cháy cả ngọn cây tán lá.

Mỗi trưa mẹ vội về,
không bao giờ thiếu khẩu trang, vớ, áo đi nắng,
mà vẫn dính đầy khói bụi,
khét lẹt, oi bức,
có khi chỉ muốn quay lại ngay văn phòng mát lạnh.

Vậy mà,
Khi mẹ vừa dừng xe trước cửa,
Có đứa con gái nhỏ run rẩy nhận ra mẹ đã về,
Run rẩy mừng vui, run rẩy khóc,
khi mẹ chưa kịp chào con,
chưa kịp bồng con,
chưa kịp cho con bú.

Có khi chưa kịp rửa mặt rửa tay cho bớt nắng,
Chỉ mới nhìn con thôi đã thấy mát.
Mát hơn cả ở văn phòng mát lạnh,
Mát hơn cả tán cây mận xum xuê nhà hàng xóm,
Mát như đang tắm giữa sông quê đầy nắng.

Đó có phải là lý do chính đáng,
Để hơn ba năm nay, trưa nào mẹ cũng về,
Có lúc chỉ thầm mong như bạn đồng nghiệp,
Giờ trưa tuy ngắn mà thong thả.

Đó cũng là lý do hợp lý,
Khi làn da mẹ chẳng thể nào trắng hơn từ thuở tắm sông hơn hai mươi năm trước.
Dù ai nói ngả nói nghiêng… (hehe)

Con gái mẹ đã hơn 10 tháng,
Mẹ nhớ, cũng tầm tuổi này,
Anh trai con trông ngon lành như một quả táo chín.
Em bé Mây lại dễ thương như một cái nụ,
Nhỏ nhỏ, xinh xinh, miệng cười chúm chím.
Ôi thương lắm, yêu lắm, trái táo chín và nụ hoa nhỏ.

Đó cũng là lý do chính đáng,
Để trưa mẹ chăm chỉ về, dù có nắng cháy da :)

1380445_10200438704401421_1914470621_n

Không đề

Bến xe đêm đông đúc chờ đón những chuyến xe muộn. Người và xe đan vào nhau, chật chội, hỗn độn, mệt nhoài. Ngoài kia, dòng xe bất tận nối đuôi xoắn theo vòng xoay trước cửa Nam chợ Bến Thành.

Ngồi kế bên tôi, một anh trạc 40, đen và khét nắng. Anh ôm phía trước một khay nhựa kềnh càng. Anh bán đĩa CD dạo. Tôi đã để ý anh khi ở nhà chờ xe, hành vi hơi lạ, bất thường, miệng cứ mấp mấy nói gì không nghe rõ. Tôi lấy sách ra đọc và ái ngại đưa mắt nhìn sang. Miệng anh ta vẫn không ngừng mấp máy và tôi thấy, anh đang khóc. Khóc thật sự, mắt ướt nhòa, những giọt nước mắt lăn dài ướt cả khuôn mặt khô nám, dù cho anh hình như đang cố nén vào trong. Tôi buộc miệng hỏi:

- anh sao vậy?

Không có câu trả lời, tôi cảm thấy câu hỏi mình có lẽ hơi vô duyên hoặc có vẻ không đúng lúc. Rồi anh ta như không nén được, nấc lên từng tiếng. Chẳng hiểu vì sao tôi lại sốt ruột muốn hỏi thăm nên cố gắng:

- anh bán mấy cái đĩa nhạc hay hay đi.

Vẫn im lặng, rồi giọng nói xen lẫn theo tiếng nấc:

- chú ơi, má tui ở quê mới chết rồi, tui không về kịp rồi…

Và anh lại khóc như nuốt vào trong…

Tôi không nói được gì, đều thừa cả. Tôi lấy vội vài cái đĩa, để lại vài mươi ngàn và xuống xe.

Hôm nay là ngày tai nạn lớn nhất đời anh…Image

(Tối qua trước khi đi ngủ, hai mẹ con chơi trò đọc thơ. Bắp Cải đọc ngon lành các bài thơ học trong trường, tới lượt mẹ thì mẹ bí. Mẹ suy nghĩ mãi mới ra câu “nhà em treo ảnh Bác Hồ” thì im lặng, mắc công con lại hỏi Bác Hồ là gì, rồi mẹ phải trả lời lòng vòng hơi mệt. Mẹ sực nhớ ra cách đây rất lâu mẹ có viết một bài thơ cho con, bèn ngồi dậy, cầm điện thọai  và bắt đầu tìm đọc bài thơ này trên blog Bắp Cải. Thật ngạc nhiên là Bắp Cải khen hay, bảo mẹ đọc tới đọc lui vài lần, còn hỏi thêm vài chi tiết trong đó nữa. Rồi Bắp Cải phát hiện có rất nhiều hình con ở đó, và rất nhiều bài viết khác nữa. Bắp Cải có vẻ tò mò, bảo mẹ mở hình lớn cho Cải xem và đọc cho nghe, dù có thể chẳng hiểu hay nhớ gì mấy.

Thế là mẹ có lý do để viết tiếp cho hai cục cưng của mẹ nhỉ)

SG những ngày nắng nóng khủng khiếp, tháng 3.2014,

Bắp Cải 3 tuổi 2 tháng. Em bé Mây gần 10 tháng.

Bắp Cải tuổi này rất lém lỉnh, biết nói xạo để được cái gì đó, biết rào trước đón sau, biết bắt bẻ và tranh luận. Điểm rất rất xấu là đòi cái gì đó không được là khóc la ầm ĩ. Và điểm gây bực mình cho người khác nhiều nhất là con rất khó tính, nếu dịch ra theo ngôn ngữ người lớn thì giai đọan này con có “cái tôi”  vĩ đại. Dù vậy con rất thương quý em gái.

Mẹ đã có thể chở con trai đi chơi bằng “xe của mình”. Vui nhất là những chiều hai mẹ con mình tranh thủ đi đón ba ở tận chỗ làm. Cũng có khi Bắp Cải lon ton chỉ đón ba ở đầu hẻm, cũng có khi vừa gọi điện thọai cho ba thì ba đã sắp về đến nhà. Bắp Cải vội chạy ra, ngọng nghịu giải thích “tại bắp Cải đi chậm quá đó”. Hihi.

Con trai dạo này ốm đi, ai gặp cũng quở, chỉ có duy nhất mỗi bác sĩ khen dáng em như thế là chuẩn. Con trai mẹ càng lớn càng giống ba ở nhiều thứ, chỉ có làn da là ngày càng đen nhẻm, y chang mẹ. May mắn là cô con gái bé bỏng của mẹ lại trắng trẻo, hứa hẹn một chân dài, một mình hạc xương mai. Khác với vẻ bụ bẫm ngày xưa của Bắp Cải, từ lúc chào đời đến giờ, bé Mây của mẹ thì lúc nào cũng nhỏ xíu xiu.

Dù là bé trai đã lớn hay một bé gái nhỏ xíu xiu, thì đứa nào cũng rất yêu mẹ nhỉ? Mỗi khi bé Mây được mẹ bồng là quay sang cạp cạp mẹ ướt át. Còn Bắp Cải thì thỉnh thoảng ghé tai mẹ thì thầm “má ơi Cải thương má lắm đó”. Hổng biết có phải là xạo không nhỉ, nghi lắm :)

BapCaibeMay BapcaiBemay2

Hồi nhỏ, tôi thích bài hát “niềm vui của bé”, bài hát thật hay giàu hình ảnh về miền núi rừng tươi đẹp, sinh động và tất nhiên là rất hạnh phúc.

“Khi ông mặt trời thức dậy, mẹ lên rẫy, em đến trường, cùng đàn chim hòa vang tiếng hát….”

Hay và đẹp quá phải không, miền núi rừng xinh tươi, yên bình. Tôi luôn có nhiều cảm hứng với miền cao trong trẻo như vậy, hơn là với các bãi biển.

Khi lớn hơn, có dịp trong các chuyến rong ruổi khắp miền Tây Nguyên, dọc miền cao Tây Bắc, thì đại ngàn trong mắt tôi không hẳn chỉ là đẹp, là thơ mộng, mà rõ hơn hết, là NGHÈO, con người nơi đây quá NGHÈO.

Người ta bỏ quên đại ngàn, bỏ quên cộng đồng mà người ta nhận là “đồng bào” trong các huyền sử lừa mị. Nhưng, không chỉ là bị bỏ quên, “đồng bào” không có được điều kiện và gần như BỊ TƯỚC ĐOẠT!

Chúng ta đang nói những điều to tát, về văn minh, về dân chủ về kinh tế này nọ. Chúng ta đang nói về hội nhập, về bao nhiêu điều lung linh. Nhưng, hãy ngước nhìn lên vùng cao, trẻ em đang đói ăn từng bữa, mặc không đủ che thân chứ đừng nói đến đủ ấm, và mới hôm trước cây cầu treo cũng dễ lấy đi mấy mươi con người, và hôm nay học sinh, cô giáo qua suối chảy xiết đến trường bằng cách chui vào… bao nylon !?

Nhìn vào đó, người ta thấy gì? Đó là NGHÈO ĐÓI, là LẠC HẬU và MÔNG MUỘI.

Thế hệ chúng tôi được “dạy” từ bé, đất nước ta anh hùng quê hương ta rừng vàng biển bạc.

Không! Đừng! Xin đừng nói với con tôi, cháu tôi như thế nữa. Hãy nói với chúng, đất nước ta còn nghèo, quê hương ta rất khó khăn vì đã phải kiệt sức trong suốt hơn thế kỷ chiến tranh và nửa thế kỷ “mơ ngủ”. Hãy nói như thế, đất nước này sẽ có cơ hội với sức mạnh từ động lực mạnh mẽ để thay đổi, bằng trí tuệ và niềm tin.

baonylon

ANH TRAI VÀ EM GÁI

Mình may mắn có được hai đứa con, một trai một gái.
Với mình thì may mắn hơn nữa là đứa đầu lòng là Bắp Cải, bởi vốn thích mối quan hệ “anh trai và em gái” ngay từ nhỏ, dù đó là bất khả thi, vì mình là con gái đầu lòng và theo sau mình là một bầy vịt trời (xinh xắn) 

Lúc mình chuẩn bị sinh bé Mây thì Bắp Cải mới cà lăm học nói. Mình hay nói với con rằng có một em bé gái trong bụng mẹ, nhưng lần nào nghe mẹ nói thế nó cũng ngơ ngơ, chẳng hiểu gì, cho đến một thời gian sau nó mới tin rằng … ai cũng có một bé trong bụng, kể cả ba, Bắp Cải, ông nội, bà nội!

Mây chào đời. Bắp Cải đến bệnh viện thăm em, Bắp Cải tròn xoe mắt nhìn đứa bé nhỏ xíu xiu đang trong vòng tay mẹ. Rồi hôm đầu tiên Mây về nhà, Bắp Cải nhìn thấy mẹ ôm Mây, cho Mây bú, rồi chực khóc. Đó là lần duy nhất Bắp Cải ganh tị với em.

Sau đó Bắp Cải thể hiện làm anh trai rất nhanh. Sau đó chừng hai ngày, ba thử hỏi Bắp Cải nhà mình có mấy người, Bắp Cải nói bập bẹ với cái giọng rất dễ thương, rằng có ba, có má, có Bắp Cải, có bé Mây…

Sau đó lớn hơn một chút, Bắp Cải tự nói rất rõ ràng, Ba có hai đứa con, Bắp Cải là anh trai, bé Mây là em gái. Và bắt đầu biết thương em.

Cách đây vài ngày, mẹ nhờ Bắp Cải trông em kẻo em té, để mẹ chạy xuống bếp. Lát sau thì thấy bé Mây nằm trên đùi anh trai khá thoải mái. Bắp Cải hồ hởi khoe, má ơi, em bị té con “cứu” em đó má. Sợ em ngồi té nên Bắp Cải chạy lại ngồi phía sau em, mà em té ngửa thật. Vì thế BC rất là vui vẻ kể công.

Rồi nhờ có em mà Bắp Cải bớt nhõng nhẽo buổi sáng. Nếu mẹ hay ba đánh thức con trai dậy thì ôi thôi, có khi con ỉ ôi cả buổi cũng chưa bước ra khỏi giường, thế mà chỉ cần có bé Mây ngồi cạnh là Bắp Cải thức dậy tươi rói, tươi tỉnh, còn nựng má em “Cục cưng của Cải” Không biết anh trai học hỏi từ “cục cưng” từ bao giờ ấy nhỉ?

Em bé Mây thì tỏ vẻ yêu mến anh mình đặc biệt (có khi gọi đó là thần tượng cũng nên). Bắp Cải làm bất cứ thứ gì cũng có đứa em gái nhỏ xíu dõi theo, có khi cười chúm chím, có khi phấn kích hét thật to, đặc biệt là khi thằng anh phấn khích vừa nhảy vừa đập thình thình như giặc… Ai cũng ngán ngẩm chỉ có bé Mây là vui tươi khí thế.

Một trong những hình ảnh tình củm thường thấy nhất là cảnh anh hai ôm em, rồi bắt mẹ chụp hình. Bắp Cải có cả bộ sưu tập hình kiểu này hẳn hoi.

BC va May

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.