This content is password protected. To view it please enter your password below:

Tin vui là bé Trương Thị Ngọc Trinh – Bình Định (điều trị tại BV Huyết Học) đã khỏe và xuất viện từ thứ 3 tuần trước. Như vậy nhóm mình đã giúp bé Trinh tổng cộng 66.500.000 và mừng là bé đã qua khỏi. Mai lại tái khám.

Trưa nay Ng và anh Đại MIS đã đến BV Nhi Đồng 1 đóng viện phí cho 2 em bé sau

  1. Đóng 12 triệu viện phí cho Bé Phan Anh Thư (6 tháng tuổi) mổ tim. Bé Thư bị bệnh tim bẩm sinh. Sau khi trừ bảo hiểm thì viện phí còn lại 20 triệu, gia đình đã đóng được 8 triệu, còn thiếu 12 triệu nên quỹ mình đóng dứt điểm luôn. Địa chỉ: Ấp Phú Thành, xã Tân Phú, Tam Bình, Vĩnh Long. Cha mẹ làm công nhân.
  2. Đóng 3 triệu viện phí bé Ôn Ngọc Tuyết Phương (ấp 9, xã Tân Thạch, Châu Thành, Bến Tre), 8 tuổi, bị sốt xuất huyết biến chứng nặng, đang lọc gan lọc thận. Vì tới BV BS Mai mới nhắc đến t.h này nên Ng không kịp rút nhiều tiền để giúp bé hơn. Bé Phương đang nằm Hồi sức cấp cứu nên chỉ gặp mẹ nó. Mẹ nó bán vé số, nghèo.

Người giới thiệu mình 2 ca này là BS. Mai – phụ trách Phòng Hỗ trợ xã hội BV Nhi Đồng 1.

Một số hình ảnh đi thăm bé Lê Văn Hoàng (sn 2008) ở BV Truyền Máu Huyết Học ngày 04-08-2016. Quỹ Yêu Thương đã đóng 10 triệu viện phí cho bé, là hết luôn phần còn thiếu. Ngày mai bé sẽ được về nhà và điều trị ngoại trú. Có điều dễ thương hết sức là khi biết gia đình bé không có khả năng điều trị cho con, các bệnh nhân khác trong khoa đã quyên góp được 10 triệu giúp bé, quỹ mình giúp thêm 10 triệu nữa là bé xong đợt điều trị này.

Hôm đến BV Ng có ngạc nhiên nho nhỏ là lầu 4 khu khoa Nhi mới được sơn phết rất đẹp, có tranh vẽ hai bên tường, đẹp như nhà trẻ (xem hình). Chỉ dành riêng cho khoa nhi thôi, các khoa bệnh lớn vẫn cũ kỹ và mốc meo như cũ

Bé Trương Thị Ngọc Trinh, 5 tuổi, Bình Định là trường hợp đặc biệt. Bé bị bệnh hiếm gặp và nguy hiểm: xuất huyết giảm tiểu cầu huyết khối. Mẹ đã xin đem bé về vì gia đình không có khả năng chạy chữa cho con (viện phí 8 triệu/ngày). Quỹ Yêu Thương phối hợp BV thuyết phục mẹ đem con vào nhập viện lại điều trị.

Quỹ Yêu Thương giúp bé Trinh 3 lần (66.500.000) và thư cám ơn của bác sĩ trưởng khoa Hồi sức Cấp cứu tích cực.

Ngày 8/6/2016, thay mặt quỹ Yêu Thương thăm bé Yến ở BV Truyền máu và huyết học.

Bé Yến bị xuất huyết giảm tiểu cầu huyết khối. Đóng viện phí cho bé Yến 20.000.000 (Bé Yến sau đó đã khỏi hẳn bệnh).

 

 

Nhỏ Phương giỏi võ lắm. Mới nghe không ai tin vì nó ốm nhom, nhỏ xíu, tóc quăn, da ngăm ngăm, có nụ cười sún răn xinh xinh. Tôi chơi thân với nó, học cùng trường, nhà cách nhau hai căn, học chung lớp từ thời nhà trẻ mẫu giáo. Mỗi lần chơi trò hoàng tử công chúa thì kiểu gì tui cũng là hoàng tử mà nó là công chúa. Nhưng công chúa… giỏi võ, cưỡi ngựa chở hoàng tử ở đằng sau. Đi chơi với nó ở trường hay trong xóm, lúc nào tôi cũng khoe, nhỏ Phương của tao giỏi võ lắm, nó chặt một cái bể luôn cục gạch ống. Lúc nào cũng khoe câu đó, chứ thật tình chưa thấy nó chặt cục gạch lần nào. Nhưng đã từng thấy ba nó chặt cả đống gạch nát vụn. Ba nó là võ sư.

Ba nó dạy võ buổi tối ở sân trường tiểu học đằng sau chợ gần nhà. Nổi tiếng một vùng.

Những hôm ba nó lên lớp võ, nó luôn ở nhà. Rủ rê thế nào nó cũng không chịu đi đâu, hỏi thế nào nó cũng không nói lý do tại sao. Vừa bực, vừa tò mò. Có lần, khi ba nó vừa đi dạy, lén rình tôi thấy nó ngồi một mình trước sân tỉ mỉ tước những sợi chỉ màu. Tôi chạy lại bên nó gào lên, rủ mày đi chơi không chịu đi, tự nhiên ngồi tước chỉ nhảm nhí chi. Nó ra dấu im lặng, má nó đang ngủ. Thấy mình vô duyên, tôi ngồi phụ nó lựa chỉ.

Sau lần đó mới biết má nó bệnh, ít thấy ra ngoài. Những lúc khoẻ người má nó thường ra sân ngồi thêu. Lúc nào cũng phải có người chăm nom vì bệnh có thể trở nặng bất ngờ. Những lúc ba đi vắng, nó luôn ở nhà trông chừng má.

Hôm đó ngày rằm tháng Bảy, ngày Vu Lan, chiều vừa tắt nắng tôi rủ nó ra chùa. Ngôi chùa nhỏ nhưng đẹp uy nghi nằm bên kia chợ. Ngày Vu Lan sau bữa cơm chay là lễ “Bông hồng cài áo”, đứa nào cũng có bông hoa hồng đỏ trên ngực tung tăng đi “giựt cô hồn” khắp xóm. Trời đổ cơn mưa bất chợt, hai đứa trốn mưa dưới sạp chợ vừa nhai cóc ổi “cô hồn”. Nhỏ Phương kể má nó thêu đẹp lắm, nhưng nó không thích thêu, chỉ thích đánh võ như ba nó, nhưng để má nó vui nó cũng nghe lời học vài mũi chỉ. Vậy mà nó cũng thêu được con bướm trên áo đi học. Tôi phục nó sát đất.

Bất chợ, như nhớ ra điều gì, nó ù chạy trong mưa hướng về nhà, tôi cũng chạy theo. Tối nay ba nó có lớp võ, không ai ở nhà với má nó. Về tới nhà, cửa đóng im ỉm, không khoá. Nó chạy vào buồng ngủ, không có ai, mền gối vương vãi. Căn nhà vắng lặng. Tới tận bây giờ tôi vẫn không quên cảm giác vắng lặng khó chịu kỳ lạ tối hôm đó. Một mảnh giấy nhỏ trên bàn nước ghi lời nhắn của ba nó “má nhập viện, con giữ nhà, đói thì qua nội ăn cơm”.

Đêm đó, má nó mất. Nó khóc như mưa, lần đầu tiên tôi thấy đứa bạn thân của mình khóc, tôi cũng khóc như mưa…

Nhũng ngày sau đó, lúc nào nó cũng mân mê hộp chỉ màu. Nó giữ hộp chỉ màu như báu vật.

Hơn năm sau, gia đình Phương xuất cảnh. Ngày chia tay trăng tròn Trung thu, nó gửi tặng tôi hộp chỉ màu bọc cẩn thận trong túi vải. Trong hộp có hai bông hồng vải, một bông đỏ, một bông thêu đủ màu sặc sỡ.

“Mai mốt ngày Vu Lan, Phương không còn được cài bông đỏ, nhưng cũng không đeo bông trắng đâu, Phương sẽ đeo bông hồng tự thêu đủ màu, vì má không thích màu trắng.”

Đã hơn 25 năm không gặp, hôm nay hẳn người bạn thân đang cài bông hồng sặc sỡ.

Xin tặng một bông hồng đỏ và một bông sặc sỡ cho những đứa con của mẹ. Cho bạn, cho tôi.

Vu Lan 2016.

bong hong sac so

Bà ấy cặm cụi trên bãi biển từ sau phiên chợ sáng, bà không chịu nói tên, chỉ xưng là cô Tư. Cô Tư khá già, bàn tay gầy, da nhăn, nón lá sụp mặt, dáng người khó đoán tuổi. Nhưng dễ đoán cô là người ở vùng biển này, chất giọng đặc trưng vẫn khỏe, sang sảng.

Mặt trời còn tít ngoài xa đổ bóng cô Tư và chiếc rổ nhỏ thành vệt dài trên cát. Bàn tay tỉ mỉ cào từng xới cát, cô Tư cào  chem chép. Chiếc rổ lưng chừng hơn nửa những con chem chép non chỉ hơn lóng tay. “Coi vậy chứ mà ngon lắm, hấp hay xào đều ngon, hôm nay ít chắc để ăn, hôm qua được gần 2 ký bán được hơn hai chục, hồi xưa tui ở Mũi Né cào chút là cả chục ký, bây giờ hiếm, mùa này còn có chút ít chứ vài tháng nữa không còn, ra khơi cào thì có chút đỉnh….”.  Cô Tư đều đều nói mà chẳng bận lòng kẻ lạ mặt có đang lắng nghe.

Hồi trước cô sống ở Mũi Né, phụ ghe ở bãi cá, rồi resort đua nhau vây kín bãi biển, bãi cá co cụm. Những người phụ cá ở bờ như cô cũng chẳng còn nhiều việc ở mỏm đất mũi nhanh chóng đón bắt xu hướng dịch vụ du lịch. Tứ cố vô thân, cô ngược về thành phố Phan Thiết, vẫn nghề cũ phụ ghe ở cảng cá. Nắng lên gắt một chút là hết việc, cô đi dọc bãi Đồi Dương cào kiếm chút chem chép hay vỏ sò đẹp bán cho du khách. Cô nói, cũng có người kêu giúp việc nhà, lương hướng, ăn ở cũng tốt lắm, nhưng ở biển quen rồi, đẻ ra ở biển, lớn lên ở biển, chắc cũng chết ở biển chú ơi, không muốn đi đâu.

Người phụ nữ không gia đình, cả đời ở biển, chỉ cần có biển, với cô biển là thân thích, là lẽ sống.

Cũng dưới bóng nắng, chỉ cách một quãng cát, chàng trai Tây trẻ tuổi ngồi tư lự dưới bóng hàng dương. Anh chàng từ Luân Đôn tới, ở đây gần tháng rồi, bác sĩ tâm lý khuyên anh đến một vùng biển vắng nhiệt đới để trị liệu vì stress. Anh chàng rất trẻ, là chuyên gia tài chính. Công việc hẳn là quá tốt ở trung tâm tài chính như Luân Đôn. Nhưng công việc đó cũng mang lại căn bệnh “kỳ lạ” của một thế giới mà có lẽ cô Tư chỉ cách anh vài bước chân không thể hình dung nổi.  Cũng chẳng rõ vì sao anh chọn bờ biển Phan Thiết này trong vô số bờ biển nhiệt đới. Nhưng rõ là anh đang gắn cảm xúc mình vào biển, vào từng đụn cát nơi này.  Trị liệu stress mới biết không phải chỉ là nghỉ ngơi, chỉ chơi mà không làm gì, anh ta có bài tập vận động, có liệu trình theo thời khóa biểu. Phức tạp! Đã gần một tháng ở biển, không biết “cái stress” của anh có vơi đi chút nào, tôi nghĩ giá mà anh có thể lân la xem, lân la cào chem chép với cô Tư…

Nắng lên cao, gió biển mạnh dần, sóng bạc đầu xoáy mạnh hơn vào bờ cát, người phụ nữ vẫn ngồi tỉ mỉ gỡ từng mảng cát như tìm của báu, chàng trai trẻ vẫn đưa ánh mắt xanh sâu hoắm khoét vào không gian nhằm gỡ từng mảng “stress” như vô định hình trong tâm thức.

Nằm nghe sóng vỗ, sóng nối sóng, không dễ nhận ra biển của mỗi người.

(Phan Thiết tháng 3.2016)